Đây là đầu tiên Cảnh Vân Chiêu chuyện nên cô cũng chút lúng túng, gật đầu xác nhận. Cô cứ cảm thấy ánh mắt những xung quanh chút kỳ quặc.
Quả nhiên, ông lão xong liền : "Cô bé, e là cháu thất vọng . Ở đây chúng thu mua d.ư.ợ.c liệu thô. Thứ của cháu, may chỉ thể bán cho mấy tiệm t.h.u.ố.c tư nhân nhỏ lẻ, nhưng e là họ cũng dám thu mua nhiều..."
Cảnh Vân Chiêu sững , vô cùng khó hiểu.
Ông lão tiếp tục giải thích: "Đây là hiệu t.h.u.ố.c Đông y, nếu chúng thu mua d.ư.ợ.c liệu thì trừ khi đó là những loại cực kỳ quý hiếm, hoặc là các loại nước uống thảo d.ư.ợ.c qua chế biến. Mà những loại nước uống thảo d.ư.ợ.c đó phần lớn đều xưởng d.ư.ợ.c liệu hợp tác cung cấp, trừ khi t.h.u.ố.c của cháu hơn họ mà giá rẻ hơn họ."
Cảnh Vân Chiêu vốn thông minh, liền hiểu ngay.
Dược liệu cũng chia ba loại: Loại thứ nhất là d.ư.ợ.c liệu tươi qua bất kỳ quá trình gia công nào; loại thứ hai là d.ư.ợ.c liệu qua sơ chế (bào chế), thể trực tiếp dùng để bốc t.h.u.ố.c; còn loại thứ ba là dùng loại thứ hai nguyên liệu để chế thành thành phẩm, ví dụ như các loại t.h.u.ố.c pha nước uống đóng gói sẵn bán thị trường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cảnh Vân Chiêu cũng chút ảo não. Trong đầu cô tuy chứa ít kiến thức, nhưng thực tế vận dụng nhiều nên mới gây sự hiểu lầm .
"Cảm ơn bác chỉ điểm, cháu thế nào . thưa bác, nếu cháu mang d.ư.ợ.c liệu bào chế xong đến đây, các bác thu mua ạ?" Cảnh Vân Chiêu hỏi.
Giọng trong trẻo, êm tai cộng với ngoại hình xinh xắn của cô quả thực dễ gây thiện cảm cho đối diện.
"Chỉ cần chất lượng đủ , cửa tiệm cũng sẽ cân nhắc. À đúng cô bé, nếu cháu đang cần gấp bán những thứ , một chỗ ..." Ông lão suy nghĩ một chút, dáng vẻ ngoan ngoãn của Cảnh Vân Chiêu, kìm bèn chỉ dẫn thêm.
Mắt Cảnh Vân Chiêu sáng lên ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-khong-gian-nu-than-y-duoc-sung-ai-tan-troi/chuong-38-ga-dien-bao-che-thuoc.html.]
"Ở huyện một ông già gàn dở, là một kẻ cuồng bào chế t.h.u.ố.c. Chỉ cần gặp d.ư.ợ.c liệu chất lượng , bất kể bao nhiêu ông cũng thu mua hết, điều giá cả thể sẽ rẻ hơn những nơi khác khá nhiều. Cháu thể đến đó xem thử, cũng xa đây lắm..." Ông lão , chỉ cho Cảnh Vân Chiêu địa chỉ của "kẻ cuồng d.ư.ợ.c" .
Cảnh Vân Chiêu cũng do dự. Bây giờ đang là buổi tối, địa chỉ ông lão đúng là xa, nhưng xung quanh là ngõ hẻm, nơi đông qua .
suy tính , Cảnh Vân Chiêu vẫn quyết định một chuyến.
Cô gian tùy , chút võ phòng , khả năng xảy chuyện cũng thấp, cần thiết lo bò trắng răng.
Cảnh Vân Chiêu để mấy củ đảng sâm quà cảm ơn ông lão thẳng đến địa chỉ chỉ dẫn.
Đi qua mười mấy con ngõ ngoằn ngoèo, ban đêm ở đây đèn đuốc sáng trưng như ngoài đường lớn, thi thoảng tiếng chim đêm kêu lên vài tiếng khiến lạnh sống lưng. Nếu là kiếp , Cảnh Vân Chiêu chắc chắn gan đây, nhưng lúc cô phát hiện , lòng can đảm của lớn hơn nhiều, đối với những thứ xa lạ xung quanh, cô hề cảm thấy sợ hãi.
Khoảng ba bốn mươi phút , Cảnh Vân Chiêu tìm nơi cần đến.
Xung quanh tỏa một mùi hương kỳ lạ, mùi t.h.u.ố.c bắc, nhưng cũng lẫn lộn những mùi khác như mùi khét, mùi mục rữa, trộn lẫn tạo nên một thứ mùi quái dị.
Đây là một khuôn viên khá rộng lớn, cánh cổng sắt đen sì trông đặc biệt nặng nề và tĩnh mịch, tạo cho cảm giác vô cùng âm u. Cảm nhận trong sân tiếng động, Cảnh Vân Chiêu vẫn quyết định gõ cửa.
Mười mấy giây , cánh cổng "két" một tiếng mở . Trước mắt cô là một khuôn mặt quá già nua.
Người tầm ba mươi tuổi, trông vẻ thiếu sức sống, liếc cô từ xuống : "Có việc gì?"