Tuy Cảnh Vân Chiêu chuẩn tâm lý ở ký túc xá trường, nhưng lão bác sĩ Cam và cô giáo Kim rõ ràng nghĩ như .
"Cảnh Vân Chiêu, nhà cô ở gần trường, cũng ngoài, cô thấy em cần ở ký túc xá , cứ dọn về ở cùng cô, cũng tiện chăm sóc em." Cô giáo Kim đề nghị.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mới mười lăm tuổi đầu, nếu cứ sống trong trường, thiếu vắng sự quan tâm của lớn, kiểu gì cũng thấy thiếu thốn tình cảm.
Lão bác sĩ Cam suy nghĩ một chút, cũng lên tiếng: "Nói đến chuyện , ông cũng một căn hộ ở gần trường các cháu..."
Cảnh Vân Chiêu ngạc nhiên sang, chỉ lão bác sĩ Cam tiếp: "Nhà cũng lớn lắm, ba phòng ngủ một phòng khách, hiện tại chỉ hai ở, một là cháu ngoại ông, một là cháu nội ông. Hai đứa nó cũng học trường Nhất Trung, hơn nữa trùng hợp là cũng trạc tuổi cháu. Có điều bọn nó tinh quái lắm, sống chung với lớn, nếu cháu đồng ý thì thể đến đó cho vui cửa vui nhà. mà ở nhà là thu phí đấy nhé..."
Cô giáo Kim đến chuyện thu phí thì cau mày, định mở miệng đỡ thì lão bác sĩ Cam ngăn .
"Phí ở đây chính là ba điều kiện. Thứ nhất, thành tích học tập trong top 20 trường. Thứ hai, mỗi tháng ông sẽ kiểm tra kiến thức y học một , cường độ lớn nhưng bắt buộc qua. Còn điều thứ ba là, mỗi tháng theo ông khám bệnh tại nhà ít nhất một ."
Nghe xong ba điều kiện của lão bác sĩ Cam, Cảnh Vân Chiêu liền hiểu vấn đề.
Cháu nội và cháu ngoại của ông chắc là lớn quản thúc nên đòi ở riêng cho tự do, vì thế ông mới đặt ba điều kiện , để chúng gian riêng tư nhưng cũng để chúng quá buông thả lười biếng.
Tuy nhiên, ông , Cảnh Vân Chiêu thực sự động lòng.
Nếu ở ký túc xá trường, buổi tối gian cô hết sức cẩn thận, lén lút như ăn trộm. Hơn nữa y thuật của lão bác sĩ Cam tuy chắc thần kỳ như lão tổ tông, nhưng dù cũng là kinh nghiệm tích lũy mấy chục năm hành nghề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-khong-gian-nu-than-y-duoc-sung-ai-tan-troi/chuong-24-them-mot-nguoi-ong.html.]
Cô hiện tại mới chỉ chập chững nhập môn, nếu theo ông khám bệnh thực tế, chắc chắn sẽ học hỏi nhiều điều bổ ích.
Chỉ là, là "phí", nhưng thực tế là những điều lợi cho cô, cô thể cứ thế mà nhận của .
Cảnh Vân Chiêu nghiêm túc : "Cháu cũng gọi ông là bác sĩ nữa, xin mạn phép gọi ông một tiếng ông Cam. Căn nhà ông cháu thích, nhưng sư phụ từng dạy cháu 'vô công bất thụ lộc'. Ông giúp cháu nhiều , nếu cứ nhận lòng của ông thì cháu áy náy lắm. Hơn nữa sư phụ cũng để cho cháu ít tiền, mỗi tháng cháu xin phép trả ông một ít tiền thuê nhà..."
Lão bác sĩ Cam cũng nghiêm mặt : "Cháu gọi ông là ông nội, thì ông nhận cháu cháu gái nuôi luôn! Mà gì chuyện ông nội lấy tiền thuê nhà của cháu gái bao giờ? Nếu cháu thấy áy náy, thường xuyên đến phụ giúp ông, ông trả tiền công cho cháu là huề, !?"
Cảnh Vân Chiêu sững , mặt đỏ bừng.
Vừa nãy vì nóng vội nên cô quên mất từ "ông" còn mang nghĩa xưng hô mật trong gia đình.
lão bác sĩ Cam là hiền lành, y thuật cao minh, tuy mới gặp cô vài nhưng nhiệt tình giúp đỡ chút toan tính. Có thể kiếp cô sống hơn hai mươi năm, từng lớn nào đối với cô như .
Trong lòng cô mềm nhũn, bèn : "Được ạ! Ông nội, ông cứ sai bảo cháu thoải mái nhé!"
Tiếng "ông nội" lanh lảnh khiến lão bác sĩ Cam vui mừng khôn xiết.
Ông xoa đầu Cảnh Vân Chiêu, sang với cô giáo Kim: "Cô giáo Kim, thật ngại quá, cô cũng cháu gái nuôi của thích y thuật đấy. Sau để nó ở cùng cháu nội cháu ngoại , chúng nó cũng thêm bạn bè. Cô yên tâm , Vân Chiêu là đứa trẻ ngoan, đảm bảo sẽ để con bé chịu bất kỳ ấm ức nào, cũng phiền cô ở trường quan tâm giúp đỡ con bé nhiều hơn!"