Kiều Úy Dân loạn nãy giờ, hiện tại sự thật chứng minh Cảnh Vân Chiêu liên hệ gì với đám lưu manh vặt vãnh , mặt mũi ông coi như mất sạch.
Giờ còn một tên bỏ trốn, ông lập tức nổi cơn tam bành trở .
Cảnh Vân Chiêu , những giận mà còn bật .
Lúc chuẩn đến đồn cảnh sát, cô đoán Kiều Úy Dân chắc chắn sẽ lôi chuyện cô vắng mặt ở trường buổi sáng , cho nên khi cô đặc biệt mượn điện thoại văn phòng để liên lạc với lão bác sĩ Cam.
Cũng may là lão bác sĩ Cam cho cô điện thoại, nếu thì bây giờ cô đúng là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch oan ức!
"Thầy chủ nhiệm, cô Kim, phiền thầy cô đợi thêm một chút nữa. Người ở cùng em cả buổi sáng nay chắc sắp đến ạ." Cảnh Vân Chiêu .
Cảnh Vân Chiêu dứt lời bao lâu thì thấy một ông lão đang về phía cô.
"Hóa là lão bác sĩ Cam!" Cô giáo Kim thở phào nhẹ nhõm.
Cảnh Vân Chiêu trịnh trọng giới thiệu: "Vị là lão bác sĩ Cam Tùng Bách, hiện đang công tác tại bệnh viện trung tâm huyện. Nhân phẩm và danh tiếng của ông thì chắc chắn là một hai, lời ông tuyệt đối thể là giả. Sáng nay khi đến huyện, em tình cờ gặp lão bác sĩ. Vì em hứng thú với y thuật nên cùng ông dạo chợ d.ư.ợ.c liệu. Sao trong mắt ông Kiều Úy Dân, lão bác sĩ Cam biến thành tên côn đồ thế !?"
Kiều Úy Dân tức nghẹn đến đỏ mặt tía tai.
Có đ.á.n.h c.h.ế.t ông cũng ngờ đến là ông già !
"Hóa là ông Kiều ... Chúng cũng đầu gặp mặt, một lời cứ thẳng. Trước đó xem qua bài t.h.u.ố.c mà cô bé đưa, tin bài t.h.u.ố.c đó thể cứu vợ , nhưng nhất quyết chịu dùng. Lúc đó thấy là phân rõ trái, nhưng ngờ chỉ vô tình vô nghĩa với vợ , mà còn nhẫn tâm với cả một đứa trẻ như ..." Cam Tùng Bách thở dài .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Một mạng , cứ như mà sự cố chấp của cắt đứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-khong-gian-nu-than-y-duoc-sung-ai-tan-troi/chuong-23-dung-hong-ve-nha.html.]
Hiện giờ Cam Tùng Bách mặt, Kiều Úy Dân mười cái miệng cũng thể tiếp tục hươu vượn nữa.
Tuy trong lòng vẫn cảm thấy Cảnh Vân Chiêu đang dối, nhưng ngặt nỗi bằng chứng, ôm một bụng tức, chỉ đành hậm hực bỏ , nhấc chân định rời khỏi đó.
còn kịp , thầy chủ nhiệm nhanh chân một bước.
Ngay trong ngày hôm đó, nhà trường trực tiếp mời của Tổ dân phố thị trấn đến, hy vọng họ xem xét quyết định về quyền giám hộ đối với Cảnh Vân Chiêu.
Thị trấn Ninh Hương thậm chí là huyện Hoa Ninh chỉ là những địa phương nhỏ, những việc xử lý cũng quá phức tạp. Quan trọng là nhà trường can thiệp, khi giải thích rõ ngọn ngành, quyết định đưa ngay lập tức!
Cảnh Vân Chiêu hiện giờ mới hơn mười lăm tuổi, cha , chị em ruột thịt, trách nhiệm giám hộ của cô tạm thời sẽ do Tổ dân phố đảm nhận.
Điều đồng nghĩa với việc từ nay về , Kiều Úy Dân dùng quyền uy của cha dượng để khó dễ cô là điều thể!
Loạt sự kiện diễn quá nhanh, Kiều Úy Dân thậm chí còn kịp phản ứng thì chuyện ngã ngũ. Các giấy tờ chứng nhận đều tất, lật lọng cũng kịp nữa .
"Không nhận tao là bố chứ gì?! Được! Được lắm! Từ hôm nay trở mày đừng hòng vác mặt về nhà!" Kiều Úy Dân tức hộc m.á.u, ném một câu bỏ thẳng.
Cảnh Vân Chiêu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trọng sinh đến giờ, cuối cùng cô cũng giải quyết xong vấn đề quyền giám hộ. Từ nay về , Kiều Úy Dân những chuyện ghê tởm với cô như kiếp gần như là thể.
Cô cũng sớm chuẩn tâm lý rời khỏi nhà họ Kiều, nên những giấy tờ cần thiết đều cất trong gian. Quần áo cô chỉ mang theo vài bộ cô tự kiếm tiền mua , còn đều là đồ cũ Kiều Hồng Diệp thải , cô đương nhiên thèm giữ .
Còn về chỗ ở buổi tối, ngày thường cô ở ký túc xá trường, còn thứ Bảy Chủ nhật cô cũng tính toán từ sớm. Không gian rộng lớn như , cô chỉ cần tìm một chỗ vắng vẻ trốn đó là xong.