Trọng Sinh Có Không Gian: Nữ Thần Y Được Sủng Ái Tận Trời - Chương 11: Ăn nói hàm hồ

Cập nhật lúc: 2026-01-05 04:33:13
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô giáo Kim dứt lời, Cảnh Vân Chiêu vội vàng gật đầu lia lịa. Tuy nhiên, cô còn kịp bước khỏi văn phòng thì điện thoại bàn của cô giáo đổ chuông.

 

Nghe giọng từ đầu dây bên , sắc mặt cô giáo Kim tối sầm .

 

Một lát , cô : "Cảnh Vân Chiêu, em cần bài kiểm tra nữa. Mau gọi em gái em cùng đến bệnh viện huyện , tình hình em hiện tại ..."

 

Cảnh Vân Chiêu sững sờ, cô ngờ Diệp Cầm xảy chuyện sớm như .

 

Kiếp , vì cô thể đến trường nên tin tức chỉ báo cho một Kiều Hồng Diệp. Lúc đó cô đang sốt cao mê man ở nhà, thậm chí còn bên ngoài xảy chuyện gì. Vốn tưởng rằng còn một ngày nữa, nhưng giờ xem , khi Diệp Cầm nhập viện vì bệnh nặng thì cũng qua đời ngay lập tức.

 

Nhớ đến Diệp Cầm, trong lòng Cảnh Vân Chiêu trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

 

Bất luận vì lý do gì mà Diệp Cầm nhận nuôi cô, thì bà cũng công nuôi dưỡng cô nhiều năm như . Hơn nữa , cô vẫn luôn tin rằng Diệp Cầm là ruột của , nên tình cảm con ít nhiều vẫn còn đó.

 

Trong cả cái nhà họ Kiều , chỉ duy nhất đối với Diệp Cầm là cô oán nhưng hận.

 

Cảnh Vân Chiêu dám chậm trễ, vội vàng chạy sang lớp bên cạnh gọi Kiều Hồng Diệp.

 

Nhìn bộ dạng của ả, cô nhịn nhớ kiếp . Khi cô ốm, Kiều Hồng Diệp hớn hở thi như thế nào, cứ ngỡ đó chắc chắn sẽ nhất, nhưng ngờ vẫn cái mệnh đó. Bản ả cũng thể bài thi suôn sẻ như mong , cái cảm giác " tính bằng trời tính" đó chắc hẳn khiến Kiều Hồng Diệp tức tối suốt một thời gian dài.

 

Bệnh viện huyện cách trường học xa lắm. Khi hai chị em Cảnh Vân Chiêu đến nơi, Diệp Cầm đang giường bệnh với sắc mặt xám ngoét, dường như thể trút thở cuối cùng bất cứ lúc nào.

 

Kiều Úy Dân sa sầm mặt mày. Khoảnh khắc thấy Cảnh Vân Chiêu, trong mắt ông lóe lên một tia thâm ý, nhưng biến mất nhanh.

 

"Hồng Diệp, con e là qua khỏi..." Kiều Úy Dân nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-khong-gian-nu-than-y-duoc-sung-ai-tan-troi/chuong-11-an-noi-ham-ho.html.]

 

Trong lòng Cảnh Vân Chiêu trào dâng sự mỉa mai. Diệp Cầm bệnh cũng lâu, tốn kém của gia đình ít tiền, còn hành hạ cả nhà từ già đến trẻ. Nếu về đau buồn, thì chắc họ đau buồn xong từ mấy tháng khi mới phát hiện bệnh .

 

Hiện giờ, trong lòng ba bố con e rằng đang thở phào nhẹ nhõm, chỉ mong Diệp Cầm sớm c.h.ế.t cho rảnh nợ?

 

"Bố... Con một bài t.h.u.ố.c, nếu sắc uống thử thể giúp hồi phục một chút nguyên khí..." Cảnh Vân Chiêu suy nghĩ một chút lên tiếng.

 

Trong thời gian ở trong gian, cô bỏ ít công sức tìm kiếm phương t.h.u.ố.c. Chỉ tiếc là trong phiến Nạp Linh Ngọc đầu tiên phương pháp chữa trị tận gốc. Cô chỉ thể hiểu sơ qua về nguyên nhân gây bệnh, cùng lắm là điều chỉnh cơ chế hoạt động của cơ thể một chút để bà quá nhanh.

 

Tuy thể chữa khỏi , nhưng với tốc độ học tập hiện tại của cô, chỉ cần thêm thời gian, lẽ vẫn còn cơ hội chữa khỏi bệnh cho Diệp Cầm.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Rốt cuộc lão tổ tông chỉ 300 năm kinh nghiệm hành nghề y, mà còn đến từ dị giới. Từ những kiến thức trong Nạp Linh Ngọc, cô thể thấy thủ đoạn y thuật của ông còn thần kỳ hơn nhiều so với những thầy t.h.u.ố.c thông thường!

 

"Mày á? Mày thì cái đếch gì! Tao thấy con ranh đúng là ngứa đòn !" Kiều Úy Dân lọt tai, giơ tay định đ.á.n.h tiếp.

 

"Dừng tay!"

 

Từ cửa phòng bệnh vang lên một giọng quen thuộc. Cô giáo Kim vội vàng chạy kéo Cảnh Vân Chiêu lưng: "Ông Kiều, ông là bậc cha chú, một tí là đ.á.n.h như thế hả!?"

 

Vừa cô lo lắng nên theo , ngờ Kiều Úy Dân quả nhiên là loại thô lỗ như , một lời hợp là động thủ ngay!

 

Tuy lời của Cảnh Vân Chiêu quả thực khó tin, nhưng em đang bệnh nặng, trong lúc tuyệt vọng thì cái gì cũng thử, rõ ràng là lòng hiếu thảo đáng khen, đ.á.n.h, rốt cuộc là cái đạo lý gì?

 

Kiều Úy Dân cũng là kẻ sĩ diện, liếc cô giáo Kim một cái thu tay : "Cô giáo Kim, con ranh lúc nào cũng thích hươu vượn, đ.á.n.h nó thì nó chừa !"

 

 

Loading...