Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-02-13 07:13:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Nhất Minh mím môi: "Hôm nay đến cãi với , tâm tư gì cũng quan trọng. Cậu tại Đan Đan ưng ?"

 

"Đó là vì nhiều tâm cơ, lừa cô !" Lý Trần Lượng nghiến răng .

 

"Cậu câu , chứng tỏ chẳng hiểu gì về Đan Đan cả. Cô là cô gái thông minh nhất từng gặp, nếu cô , chẳng ai lừa cả. Tương tự, cô thông minh như , cũng thể nào ưng một đứa trẻ mãi chịu lớn như . Lý Trần Lượng, từ khi chúng quen , chẳng chút tiến bộ nào cả. Vì gia đình quản thúc quá nhiều, chạy về nông thôn. Đến đây cũng chẳng nên trò trống gì, , nỗ lực. Gây sự thì thiếu phần . Cậu cái tuổi hai mươi, nhưng trí tuệ chỉ như đứa trẻ lên hai. Nếu gia đình giúp đỡ, chẳng là cái thá gì cả. Cậu mãi mãi chỉ sống trong thế giới của riêng . Cậu khác đều chiều theo ý ."

 

"Anh bậy!" Lý Trần Lượng giận tím mặt.

 

Thẩm Nhất Minh khẩy: " bậy , tự rõ. Cậu dám , dám gây sự như thế, cậy thế gia đình ? Nếu thì những thanh niên trí thức khác chẳng ai nhiệt huyết bằng , chỉ Lý Trần Lượng là to gan? Cậu nhiệt huyết một chút cũng sai, nhưng xem những việc . Ví dụ như chuyện Từ Đại Bằng và Lưu Lợi Lợi hồi , đều chẳng liên quan gì đến . Sở dĩ gây sự, chỉ là vì thấy vui. Cậu chê chuyện lớn. Cậu bao giờ nghĩ đến hậu quả. Bởi vì trong lòng chỉ nghĩ đến bản thôi."

 

Trán Lý Trần Lượng toát đầy mồ hôi. Cậu nhớ đến , chuyện Lưu Lợi Lợi, Tả Đan Đan chuyện với , ánh mắt như kẻ ngốc .

 

Thẩm Nhất Minh hai tay đút túi quần bước gần hai bước: "Trong mắt , chính là một thằng ngốc. Một thằng ngốc gây phiền phức cho khác mà còn dương dương tự đắc. Cho dù theo đuổi Đan Đan thế nào, cũng sẽ tức giận. Vì , Đan Đan sẽ để mắt đến một thằng ngốc."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Thấy Lý Trần Lượng nghiến răng nghiến lợi nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, Thẩm Nhất Minh : " thấy vẫn nên về , đừng gây rắc rối cho thôn Tả Gia nữa. Dù những chuyện ngu ngốc , đến đứa trẻ lên ba cũng chướng mắt."

 

Nói xong thẳng.

 

Đầu óc Lý Trần Lượng như thứ gì đó chặn , nóng bừng bừng, n.g.ự.c tức nghẹn. Đợi phản ứng , Thẩm Nhất Minh mất hút .

 

Tức thì một cục tức phát tiết .

 

Chỉ đành đ.ấ.m thùm thụp tường, miệng còn lẩm bẩm: " thằng ngốc, mới thằng ngốc!"

 

Cao Vĩ và Tô Đới thấy động tĩnh, tưởng hai đ.á.n.h , vội vàng chạy can ngăn. Kết quả thấy Lý Trần Lượng một đ.ấ.m tường.

 

Hai lập tức ngây như phỗng, vội vàng chạy tới kéo : "Lý Trần Lượng, cái gì thế? Cậu cần tay nữa ? Cậu ngốc hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-340.html.]

 

"Buông , thằng ngốc!" Lý Trần Lượng tức giận hét lên.

 

Cao Vĩ sốt ruột: "Phải , thằng ngốc. Cậu cũng cần thiết đ.ấ.m tường chứ."

 

Lý Trần Lượng tức tối: " đ.ấ.m Thẩm Nhất Minh, thằng cha đó chạy nhanh quá!"

 

"Anh đắc tội gì ?" Cao Vĩ thắc mắc. Vừa nãy cũng thấy tiếng cãi .

 

Tô Đới cũng : "Đồng chí Thẩm Nhất Minh lắm mà. Lý Trần Lượng, các hiểu lầm gì ?"

 

Lý Trần Lượng lập tức nghẹn lời, thế nào. Chẳng lẽ Thẩm Nhất Minh mắng . Bị Thẩm Nhất Minh mắng là thằng ngốc.

 

Không cách nào phát tiết, dứt khoát ôm đầu nhà giường hờn dỗi.

 

Cao Vĩ và Tô Đới đều dám chuyện, một bên . Chỉ sợ phát điên. Một lúc , Lý Trần Lượng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: "Các cảm thấy ích kỷ, ngốc ?"

 

"..." Hai đều gì.

 

Lý Trần Lượng nhíu mày: "Sao các gì?"

 

Cao Vĩ ho khan một tiếng: " đừng giận nhé. Thực mà, thấy đôi khi thực sự khiến thấy khó hiểu. Ví dụ như chuyện xuống nông thôn nhé, sống c.h.ế.t đòi xuống nông thôn, nghĩ mãi thông, dù chỉ thành phố. Cậu đến nông thôn , quen việc nhà nông, sống vẫn y như lúc ở thành phố... thật hiểu xuống nông thôn gì?"

 

Tô Đới cũng gật đầu: "Còn nữa mỗi gây sự, thực đều chẳng liên quan gì đến chúng cả. Mỗi gây sự, chúng bất đắc dĩ mới theo. Chúng đến đây chẳng giúp đỡ gì cho bà con, việc cũng bằng họ. Ngược gây thêm ít phiền phức. Cậu nếu ở nông thôn quen, về cho xong."

 

 

 

 

Loading...