"Nói đúng lắm, chỉ thực địa khảo sát, mới thể bài văn sinh động. Nhất Minh , thấy chuyện cũng chỉ thể sắp xếp thôi. Trong những cây b.út lão luyện , chỉ thành gia, thuận tiện chạy ngoài." Tổng biên tập xong, hạ giọng : "Cậu việc, yên tâm."
Thẩm Nhất Minh gật đầu : "Chuyện cháu đó đại khái một hướng , cứ nghĩ bên bác nếu thể thông qua, cháu thể dùng ngay."
"Tốt a, chính là như , việc nghĩ đến phía . Cậu tuy tuổi lớn, việc chín chắn . Vậy chuyện xuống nông thôn thực địa khảo sát giao cho đấy."
Sau đó : "Nhất Minh, nhắc nhở chuyện bạn ." Nói xong cũng rõ nữa. Thẩm Nhất Minh ngạc nhiên : "Tổng biên tập chuyện gì, cháu hình như quên mất cháu đó gì ."
"À, cũng nhớ nhầm ." Tổng biên tập Vương . "Nhất Minh , việc cho , trẻ tuổi ở đây đại hữu khả vi ( nhiều triển vọng) a."
Đợi Thẩm Nhất Minh , tổng biên tập Vương uống nóng Thẩm Nhất Minh rót, mặt mang theo nụ . Cảm thấy trẻ tuổi đến chỗ , đúng là nhặt bảo bối . Không chỉ ngòi b.út đủ , mà cán bộ Tuyên giáo tỉnh đổi, lén một chút tình hình Bộ Văn hóa Tuyên truyền, khiến ông chiến hữu cũ của ông ở Tuyên giáo đốt một cái lò nóng, vị trí phó bộ trưởng liền rơi ông chiến hữu cũ . Có những lúc, sợ nhất là gặp cơ hội mà nắm bắt .
Từ trong văn phòng , chị Đại Sở liền lấy cho Thẩm Nhất Minh ít phiếu vải: "Mua nhiều vải cho đối tượng may quần áo, chị bình thường đều mặc quân phục, cũng dùng đến."
"Chị Đại Sở chị thế là khách sáo với em , em mà nhận cái , tính là gì chứ?" Thẩm Nhất Minh đặt phiếu vải lên bàn chị .
Nghe Thẩm Nhất Minh , trong lòng chị Đại Sở thoải mái, cũng cảm thấy chuyện ngu ngốc. Đưa đồ chẳng là khách sáo .
"Nhất Minh , việc gì cứ thẳng, đừng khách sáo nữa."
"Còn việc thật, em một bài, mời Hướng ăn bữa cơm trò chuyện, tìm hiểu một chút tình hình quân nhân bộ đội." Thẩm Nhất Minh cũng khách sáo.
"Chuyện đó , bắt mời ăn cơm gì chứ, đầu đến nhà chị ăn cơm, chị một bữa, các trò chuyện t.ử tế." Chị Đại Sở sảng khoái . Cảm thấy Thẩm Nhất Minh đúng là khách sáo. Muốn giúp việc lớn của , còn mời chồng ăn cơm. Chị cũng thể hiểu chuyện.
Thẩm Nhất Minh ngược từ chối.
Trưa tan , rời , Thẩm Nhất Minh vẫn đang cắm cúi kế hoạch.
"Nhất Minh, bên ngoài tìm, là nhà . Đồng chí nữ trẻ tuổi đấy." Anh bảo vệ đột nhiên ở cửa ha hả gọi to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-253.html.]
Thẩm Nhất Minh xong, mắt sáng lên. Đặt b.út xuống ngoài.
Anh bảo vệ ha hả theo : "Vẫn là đầu tiên thấy bình tĩnh thế , yêu đương đều thế cả. Đối tượng trông văn văn nhã nhã, là ở đơn vị nào thế."
Nghe bảo vệ văn văn nhã nhã, bước chân Thẩm Nhất Minh khựng , đầu hỏi bảo vệ: "Người tìm cháu trông thế nào?"
"Trông khá thanh tú, tết tóc đuôi ngựa, mặc cái váy. Nhìn là điều kiện gia đình ."
Nụ trong mắt Thẩm Nhất Minh lập tức biến mất. Khóe miệng nhếch lên vẻ trêu tức. "Đó đối tượng cháu, đó là đến tìm cháu giúp đỡ."
"Ồ, nhầm nhầm ." Anh bảo vệ chút ngại ngùng.
"Đối tượng cháu lúm đồng tiền, trông xinh , cũng hoạt bát." Thẩm Nhất Minh một câu, lúc mới chậm rãi về phía phòng bảo vệ.
Anh bảo vệ còn lẩm bẩm phía , lúm đồng tiền, xinh , còn hoạt bát. Ừm, dễ nhận. Lần nhớ kỹ, đừng nhầm nữa.
Lúc Thẩm Nhất Minh đến phòng bảo vệ, Ngụy Tĩnh Nhân vẫn quy quy củ củ đó. Thấy Thẩm Nhất Minh đến, cô lập tức dậy, kích động Thẩm Nhất Minh: "Nhất Minh."
Thẩm Nhất Minh để ý đến cô , thẳng ngoài, Ngụy Tĩnh Nhân vội vàng theo . Hai gốc cây to ngoài cổng lớn.
"Có việc gì ?" Thẩm Nhất Minh thần sắc thản nhiên , giống như một xa lạ, ghét thích.
Đối với biểu hiện như của Thẩm Nhất Minh, Ngụy Tĩnh Nhân quen . "Nhất Minh, chuyện của ba em , bây giờ ba sống lắm. Trong nhà bây giờ cũng chuyển nhà , ở trong khu tập thể."
"Căn nhà đó, nhớ là phân cho ." Thẩm Nhất Minh bừng tỉnh.
Ngụy Tĩnh Nhân ngờ Thẩm Nhất Minh mở miệng chính là câu , lập tức mặt mày lúng túng. "Nhất Minh, ba..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.