Tả Thủy Sinh vốn là sợ phiền phức. Cũng thích gây chuyện thị phi. Hơn nữa ông mềm lòng, cũng nỡ con gái nhà thật sự cạo đầu bôi vôi, đem đấu tố, mấy năm xảy vài vụ như thế , ông đều tận mắt chứng kiến. Quá t.h.ả.m thương.
Hiện tại sự việc tạm thời giải quyết, Tả Thủy Sinh cũng tạm gác một bên.
Trước khi , ông còn bảo Thẩm Nhất Minh đừng xuống ruộng nữa, cùng Tả Đan Đan cắt cỏ heo . Đỡ lát nữa việc cần tìm , mặt nhiều tiện. Giờ mới xảy chuyện, một chút động tĩnh nhỏ cũng dễ khiến suy diễn lung tung.
Thẩm Nhất Minh đeo gùi và cầm liềm, ruộng gọi Tả Đan Đan cùng cắt cỏ.
Nếu là ngày thường, Tả Đan Đan chắc chắn thích việc cùng Thẩm Nhất Minh, nhưng hôm nay cô hăng hái. Chờ hai đeo gùi đến lưng chừng núi, Tả Đan Đan liền kéo tay Thẩm Nhất Minh hỏi: “Chuyện hồi sáng , rốt cuộc là thế nào hả?”
“Đừng hỏi nữa, chẳng chuyện gì .” Thẩm Nhất Minh nhàn nhạt đáp.
Tả Đan Đan : “Không thể nào. Nếu thì chú Thủy Sinh tức giận đến thế? Chú bình thường là hiền lành, dễ nổi nóng. Còn nữa, ngày thường việc gì, chịu lân la gần chú Thủy Sinh chắc?” Câu mới là trọng điểm. Nếu thật sự việc gì, Thẩm Nhất Minh đó chẳng cùng Tả Thủy Sinh. Cô cảm thấy mỗi Thẩm Nhất Minh cùng Tả Thủy Sinh, chính là lúc đang bày mưu tính kế, đích thị là một quân sư quạt mo.
Thẩm Nhất Minh xoa xoa gáy cô: “May mà em thông minh, bằng chắc bạc tóc ít. Phụ nữ mà, vẫn nên thông minh một chút.”
“Vậy rốt cuộc là chuyện gì? Chuyện đó... là thật ?”
Thẩm Nhất Minh gật đầu: “Chuyện đừng đồn ngoài. Trong lòng tự là . Đừng với ai. Bằng trong thôn náo loạn lên đấy.”
“Em thèm mà .” Tả Đan Đan trợn mắt. “Loại chuyện gì ho mà .” Cô hỏi: “Chuyện như thế giấu ? Đến lúc đó cái bụng to lên chẳng lộ ?”
“Người đưa đến trạm y tế , vì ngã nặng, cho nên chuẩn đưa về thành phố.”
“Về thành phố?” Tả Đan Đan giật . Cú ngã , đổi vé về thành phố luôn ?
“Trạm y tế công xã bên giấy chứng nhận, chân gãy, về thành phố thì gì? Chẳng lẽ ở đây phiền bà con cô bác. Thế là vi phạm tinh thần thanh niên trí thức xuống nông thôn . Ngày mai còn lên công xã tìm thư ký Chương chuyện, chốt hạ việc luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-207.html.]
Tả Đan Đan ngay, vụ chắc chắn là do Thẩm Nhất Minh bày mưu tính kế. Lại còn giúp đỡ chạy vạy lo liệu: “Thẩm Nhất Minh, từ bao giờ bụng thế hả? Anh xưa nay lợi thì dậy sớm mà... Chẳng lẽ, là do hả!”
Tả Đan Đan mở to mắt chỉ mặt Thẩm Nhất Minh.
Thẩm Nhất Minh vươn tay nắm lấy đầu ngón tay cô: “Đừng nháo, còn nháo nữa, bắt em rừng cây nhỏ bây giờ.” Anh liếc mắt về phía rừng cây lưng chừng núi.
Tả Đan Đan rút tay về, ghét bỏ chùi chùi : “Dù , chắc chắn đang ủ mưu gì đó. Em mới thèm quản chuyện gì .”
Tuy tại Thẩm Nhất Minh nhiệt tình giúp đỡ Lưu Lị Lị như , nhưng trong lòng cô tin Thẩm Nhất Minh sẽ chuyện bao đồng mà lợi lộc gì. Cũng trong bụng đang chứa ý đồ xa gì đây.
Thẩm Nhất Minh cũng đợi đến ngày hôm , thực tế là hai mới cắt hai gùi cỏ heo thì Tả Thủy Sinh đến tìm . Bảo cùng lên công xã một chuyến. Hình như chuyện truyền đến tai công xã, xuống gọi Tả Thủy Sinh lên việc. Tả Thủy Sinh chủ kiến, liền lôi Thẩm Nhất Minh theo.
Tả Đan Đan liền giục : “Đi mau mau, em hứa sẽ cho mấy đứa con trai của ăn no căng bụng.”
Thẩm Nhất Minh bất đắc dĩ đầu : “Còn cả con gái của em nữa, đừng mà bạc đãi đấy. Nhà trọng nam khinh nữ .”
Tả Đan Đan vơ một nắm cỏ heo vo thành cục ném về phía .
...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Buổi chiều, Tả Đại Thành lái máy kéo đón hai từ công xã trở về. Về đến nơi, ông hết lời khen ngợi Thẩm Nhất Minh. Nói là chín chắn, đến công xã, đối mặt với sự chất vấn của cán bộ, Tả Thủy Sinh là lão đội trưởng mà cũng lúng túng cho rõ, Thẩm Nhất Minh liền xin phép gặp riêng thư ký Chương chuyện trong văn phòng.
Hai chuyện một lúc lâu, liền rõ chuyện. Giấy chứng nhận của công xã đều xong. Chuẩn cho nữ thanh niên trí thức về thành phố luôn.