Đối với tâm thái hiếu học mệt mỏi của Thẩm Nhất Minh, Tả Đan Đan bắt đầu thấy bội phục. Nếu là cô trong cảnh , nhất định sẽ thả lỏng bản , đó tha hồ tận hưởng phong cảnh điền viên . Học hành cái gì chứ, cô nghiệp đại học xong là quên sạch cái gọi là học tập .
Nhận lấy cái làn từ tay Thẩm Nhất Minh, Tả Đan Đan đang định về nhà ăn sủi cảo thì tiếng gọi giật : “Tả Đan Đan.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tả Đan Đan đầu : “Có gì chỉ giáo?”
Thẩm Nhất Minh : “ xin nghỉ phép , ngày mai sẽ về tỉnh thành, qua năm mới . E là thể chúc Tết cô đúng ngày . Chúc cô nhé, năm mới vui vẻ!”
Tả Đan Đan thế mà vài phần chân thành, cô cũng nghiêm túc đáp : “Thẩm Nhất Minh, năm mới vui vẻ. Hy vọng trong năm mới bớt động não một tí, kẻo bạc tóc sớm đấy.”
Thẩm Nhất Minh bật vì tức: “Biết ngay là cô chẳng lời nào ho dành cho mà.” Cười xong, bày vẻ mặt nghiêm túc : “Tả Đan Đan, cô nước ngoài chúc mừng năm mới thế nào ?”
Tả Đan Đan liền thầm nghĩ: Anh tưởng chắc, nước ngoài ăn Tết âm lịch, họ ăn lễ Giáng Sinh. Cô lắc đầu : “Sao , gặp nước ngoài bao giờ .”
“Vậy cô cho kỹ nhé,” Thẩm Nhất Minh hắng giọng, nghiêm túc như sắp lên đài diễn thuyết: “Tả Đan Đan, I love you! Nghe rõ ?”
Tả Đan Đan giả bộ ngây ngốc: “Anh... cái gì cơ?”
Thẩm Nhất Minh buồn bực, lặp nữa bằng tiếng Anh: “I love you.”
Tả Đan Đan vẫn trơ đôi mắt ếch , dùng sức lắc đầu: “Không rõ. Được , học tiếng Tây , về ăn sủi cảo đây.” Sau đó xách cái làn chạy biến khỏi cửa.
Chạy một đoạn xa, tim Tả Đan Đan vẫn còn đập thình thịch.
Tên vô Thẩm Nhất Minh là cô hiểu tiếng Anh nên cố ý trêu chọc cô đấy chứ? Tuy nghĩ nhưng Tả Đan Đan đang tự lừa dối , nguyên chủ thể hiểu tiếng Anh , thời buổi gì chương trình dạy tiếng Anh. Đặc biệt là trong cái niên đại đặc thù , dưng vài câu tiếng Anh, để kẻ tâm thì khi bắt vì tội đặc vụ cũng nên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-164.html.]
Cô tùy tiện vơ một nắm tuyết nhánh cây ven đường xát lên mặt: “Bình tĩnh bình tĩnh, chẳng chỉ là một câu thôi , tỏ tình trực tiếp, gì mà ngượng, sến hơn thế còn qua mà.”
Tả Đan Đan nhớ tới nam sinh ký túc xá gọi tên cô, cô thế nào nhỉ? Trực tiếp hắt một ly nước đá xuống, để đối phương tỉnh táo hãy . Vừa cũng nên như , sẵn băng tuyết đây, lẽ nên ném thẳng đầu Thẩm Nhất Minh.
Một tên thanh niên trí thức mà dám trêu chọc cô gái nông thôn ngây thơ đơn thuần như cô, đúng là tên lòng đen tối.
Vừa Tả Đan Đan lẩm bẩm, Thẩm Nhất Minh để ý cô từ lúc nào, để ý điểm gì ở cô nhỉ? Lại nhịn chút đắc ý, rốt cuộc một thông minh hơn một chút xíu thích, chứng tỏ sức quyến rũ của cô cũng mạnh phết đấy chứ.
Lần cho dù gặp Thẩm Nhất Minh, cô cũng tính giả vờ như . Dù cũng thẳng, đỡ khó xử. Hơn nữa cô cũng định dính dáng tình cảm với thanh niên trí thức. Xem bao nhiêu phim truyền hình về thanh niên trí thức , bên trong bao kẻ về thành phố xong là bội tình bạc nghĩa. Tương lai bao lâu nữa thanh niên trí thức sẽ về thành, đến lúc đó mấy cái tình cảm sợ là chạy còn nhanh hơn thỏ. Tả Đan Đan lo vứt bỏ, kẻ nào dám thế với cô, cô nhất định sẽ khiến kẻ đó hối hận vì sinh đời . cô ghét phiền phức, là chuyện phiền phức thì trêu gì, rảnh rỗi sinh nông nổi.
“Chị, giờ chị mới về?” Ở cửa, Tả Thông đang xoa tay chờ cô. “Em còn ăn , đang đợi chị đấy.”
Tả Đan Đan ừ một tiếng, vội vàng chui bếp. Sủi cảo đều múc bát, đậy trong nồi giữ ấm.
Lý Huệ thấy cô về cũng bưng sủi cảo .
Cả nhà vui vẻ vây quanh bàn ăn sủi cảo. Tả Thông ăn một miếng to, thỏa mãn hỏi Tả Đan Đan: “Chị, Nhất Minh gì với chị mà lâu thế?”
Tả Đan Đan ăn một miếng sủi cảo, nhớ tới lời Thẩm Nhất Minh , ho khan một tiếng: “Có gì , chỉ bảo là sắp về quê ăn Tết thôi.”
“Nhất Minh sắp về ?” Lý Huệ cô một cái. “Về cũng , trong nhà ăn Tết cho náo nhiệt. Mẹ còn định nếu về thì mời sang nhà ăn Tết đấy.”
“...” Mọi mà gì với con gái , liệu còn yên tâm mời về nhà ăn Tết nữa ?