Buổi chiều sủi cảo gói xong, Lý Huệ liền nấu một nồi đầu tiên. Bát thứ nhất để cho Tả Thành Tài bưng về cho bà cụ ăn, dù cũng ăn chút đồ nóng hổi cho già thấy ấm lòng. Bát thứ hai Tả Đan Đan định bưng lên ăn luôn.
Lý Huệ dùng tay đập nhẹ tay cô, tủm tỉm : “Vội cái gì, đưa cho Nhất Minh một bát . Hôm nay Tết ông Công ông Táo, cũng thể để lấy một miếng nóng hổi bỏ bụng.”
“Anh chẳng cũng chia thịt ? Trong đội cơm cho họ mà.” Theo lý thì thanh niên trí thức chia bao nhiêu thịt, nhưng lão đội trưởng phúc hậu, trích một cân thịt để món thịt kho tàu cho họ, ít nhất mỗi cũng vài miếng.
Lý Huệ : “Thế thì ăn mấy miếng. Con mang , dù cũng giúp nhà bao nhiêu việc.”
“Được , con đây.” Tả Đan Đan vội vàng . Cô cảm thấy vợ chồng Tả Đại Thành quý mến Thẩm Nhất Minh còn hơn cả con trai ruột chứ.
Chờ Tả Đan Đan bưng sủi cảo , Lý Huệ nồi sủi cảo nhớ tới Tô Tuyết. Bà múc một bát, nghĩ ngợi một lát rốt cuộc đưa, trực tiếp đưa cho Tả Thông ăn.
Bên ngoài, Tả Đan Đan xách cái làn, bên trong là một bát sủi cảo nóng hôi hổi, cuối cùng cũng tới nơi ở của Thẩm Nhất Minh. Chỗ vốn là nơi việc của đội, hiện tại Thẩm Nhất Minh dọn dẹp , dùng đá quây thành cái sân thấp, trồng thêm ít cây nhỏ, cũng ý cảnh.
Từ lúc trong đội ngơi việc, Tả Đan Đan ít khi thấy Thẩm Nhất Minh. Trừ khi trong thôn việc, còn bình thường chẳng khỏi cửa, giống mấy thanh niên trí thức khác lượn lờ khắp thôn. Anh quả thực hóa thành trai trạch .
Tả Đan Đan thật cũng tò mò Thẩm Nhất Minh trốn trong phòng cái gì. Tới cửa, cô gọi to hai tiếng: “Đồng chí Thẩm Nhất Minh, nhà ?”
Chưa đợi bao lâu, cửa kẽo kẹt mở . Cánh cửa mở hé để lộ ánh đèn dầu bên trong. Thẩm Nhất Minh ở cửa, mặt thế mà còn đeo một cặp mắt kính. Nhìn thấy Tả Đan Đan tới tìm, tỏ khá ngạc nhiên. Cô nhóc ngày thường thích , thuộc kiểu việc thì tìm, việc thì ném qua một bên. “Tả Đan Đan, việc gì ?”
Tả Đan Đan hồn, tới giơ cái làn trong tay cho xem: “À, đưa sủi cảo cho . Mẹ bảo hôm nay là Tết ông Công ông Táo, bảo ăn chút gì cho nóng bụng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-163.html.]
“Thím Lý còn nhớ thương nữa, khách sáo quá.” Thẩm Nhất Minh đầy mặt cảm kích, mời Tả Đan Đan nhà. “Bên ngoài lạnh, nhà , trút bát khác trả bát cho cô.”
Tả Đan Đan ngó hai bên, ngượng ngùng : “Thế tiện lắm nhỉ.”
Ở chung một phòng với con cáo già , cô cứ thấy lúng túng thế nào .
Thẩm Nhất Minh tò mò hỏi: “Có gì mà tiện? Người trong thôn đều tin tưởng nhân phẩm của . Hay là cô tự nghi ngờ nhân phẩm của chính ?”
Tả Đan Đan tức đến mức suýt thì hắt cả bát nước sủi cảo mặt . Cô ấn cái làn tay , đó chui tọt căn phòng ấm áp: “Nhanh lên , còn về ăn sủi cảo nữa. Trời lạnh thế đưa đồ ăn cho , cái gọi là đưa ấm đấy, còn chọc tức. là ơn mắc oán mà.”
“Đừng bừa, cái gì mà ơn mắc oán, hôm nay là ngày Tết, chúng lời cát tường.” Thẩm Nhất Minh cúi đầu tìm hộp cơm nhôm của , đấu võ mồm với Tả Đan Đan.
Tả Đan Đan thèm mà để ý đến . Con hồ ly ngày thường ít , nhưng hễ mở miệng là chẳng ai . Tả Đan Đan cũng tốn sức đấu khẩu với , quá hại não mà chẳng lợi lộc gì.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhân lúc Thẩm Nhất Minh đang bận rộn, Tả Đan Đan liền ngó nghiêng bàn học của .
Trên bàn thắp một ngọn đèn dầu, bên cạnh xếp một chồng sách, sách giáo khoa, cũng sách báo ngoại khóa. Nhìn qua thì chủng loại khá phong phú. Cuốn sách cùng vẫn là cuốn sách đỏ quý giá . Quả nhiên hổ danh hình tượng thanh niên tích cực của .
Tả Đan Đan ngó sang cuốn sách đang mở bên cạnh, phát hiện thế mà đang bài tập toán cao cấp. Độ khó của mấy bài toán vượt qua phạm vi giải đề của Tả Đan Đan . Hết cách, kiếp cô vì môn toán quá kém nên mới chọn khối văn. Dù cũng chỉ lết cái điểm đủ qua môn mà thôi.
“Anh thế mà vẫn còn học tập ? Giờ tham gia thi đại học .” Tả Đan Đan cố ý . Trong lòng cô thầm nghĩ, chẳng lẽ Thẩm Nhất Minh là trọng sinh nhưng thất bại, là tầm xa trông rộng đến mức bắt đầu chuẩn cho kỳ thi đại học từ bây giờ .
Thẩm Nhất Minh tráng sạch bát bằng nước, đặt trong làn xách qua, : “Ai bảo tham gia thi đại học mới cần học tập? Tri thức lúc nào cũng dùng cả. Ví dụ như chuyện ghi sổ sách của chúng , cô hiểu kế toán thì cô ghi sổ ? Dù học thêm chút gì đó chắc chắn hại.”