Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:30:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến trấn thẳng đến nhà ăn lớn của công xã, liền thấy em rể Hồ Trường Giang đang bận rộn, bà vội vàng tới: "Chú em, Xuân Hồng nhà ?"

 

Thấy là Từ Phượng Hà đến, sắc mặt Hồ Trường Giang : "Tìm Xuân Hồng gì?"

 

Từ Phượng Hà : "Đây sắp tết , đến thăm Xuân Hồng?" Sau đó lắc lắc túi bột ngô trong tay.

 

Hồ Trường Giang thấy bà xách đồ đến, sắc mặt ngược hơn chút: "Chị đến nhà tìm cô ," Nói xong việc. Ông bây giờ qua với gia đình bố vợ, ảnh hưởng .

 

Từ Phượng Hà cũng để ý, em rể Hồ Trường Giang , ngay cả chủ tịch huyện cũng từng ăn cơm ông nấu, thế thì bản lĩnh lớn bao. Người bản lĩnh xị mặt, đó là chuyện bình thường. Đến nhà Tả Xuân Hồng, Tả Xuân Hồng đang bên lò sưởi, cũng chẳng sắc mặt với Từ Phượng Hà.

 

Bà già nhà họ Hồ càng sắc mặt , trực tiếp hừ một tiếng trong phòng.

 

Tả Xuân Hồng Từ Phượng Hà : "Chị đến gì, , đừng tùy tiện chui nhà. Người nhà họ Hồ thích."

 

Trong lòng Từ Phượng Hà cũng khó chịu, nhỏ giọng : " đây vì chuyện của chú ba . Chú ba bây giờ bản lĩnh , cô là chị gái chú , thế nào cũng hưởng phúc cùng chứ?"

 

Nhắc đến Tả Thành Tài, sắc mặt Tả Xuân Hồng liền . Hôm đó từ trong thôn về, cô liền để ý chuyện của Tả Thành Tài, còn nghĩ kiếm tiền thế nào, nếu tiền chính đáng, cô còn thể nắm thóp một chút. Ai ngờ cô còn tra cái gì, Tả Thành Tài thành tài xế . Trong lòng Tả Xuân Hồng hối hận vô cùng. Sớm thằng ba bản lĩnh thế , hồi đó cô gì cũng nhịn một chút. Đừng thấy cô bây giờ ở nhà họ Hồ sống cũng tệ, đó đều là do của hồi môn mang theo . thời gian dài, tiền trong tay tiêu hết, nhà họ Hồ cũng sẽ thuận mắt. Có một em bản lĩnh chống lưng, nhà họ Hồ cũng coi trọng cô hơn.

 

"Cô em, cô xem thằng ba tiền đồ là tiền đồ ngay, đúng là một chút điềm báo cũng ." Từ Phượng Hà ý tứ sâu xa : "Nhà bà cụ mua thịt . lén trong bếp, còn nhiều lắm."

 

Tả Xuân Hồng , mắt sáng lên: "Lão tam đối với bà cụ cũng hiếu thuận phết nhỉ, tí là mua thịt ăn."

 

Từ Phượng Hà : "Chứ nữa, cô cô là con gái ruột của , thế nào cũng nên ăn một miếng chứ?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-155.html.]

Tả Xuân Hồng lời , liền ý đồ gì , chẳng về nhà tìm bà cụ loạn , cô cho dù loạn, cũng thể Từ Phượng Hà, bèn : "Là chị ăn chứ gì, chị tự tìm bà cụ mà đòi, chị là con dâu cả của bà, còn thể thiếu chị một miếng thịt?"

 

Từ Phượng Hà lập tức buồn bực: "Sao đòi, còn mở miệng, bà cụ , thịt bà cụ còn ăn đây , bảo đừng nhớ thương. Cô xem, còn thể gì?"

 

Tả Xuân Hồng lập tức trong lòng khẽ động: "Bà cụ thật thế ?"

 

" còn thể lừa cô? Bà cụ đúng là mỡ heo mờ tâm trí ." Từ Phượng Hà nghiến răng .

 

Tả Xuân Hồng dù cũng khác với Từ Phượng Hà, ở trấn lâu , chồng công xã, ít nhiều cũng từng trải sự đời. Nghe lời bà cụ xong, trong lòng cô khó tránh khỏi nghĩ nhiều.

 

Lời bà cụ chắc chắn cái cớ, ai lời cớ, cho thì cho, còn thể ăn, cái rõ ràng là lừa mà. Bà cụ cũng cần thiết lừa , khả năng duy nhất chính là, bà cụ dối. Thịt bà thật sự ăn.

 

Tả Xuân Hồng cảm thấy dường như nắm bắt tin tức quan trọng gì đó .

 

" nhớ là, tết trung thu, trong nhà cũng mua thịt ." Tả Xuân Hồng hỏi.

 

Từ Phượng Hà gật đầu: "Chứ nữa, lão tam cũng tiêu tiền ghê thật."

 

Trong đầu Tả Xuân Hồng cứ nghĩ mãi những chuyện , càng nghĩ càng thấy khả năng. Trong lòng chút thấp thỏm, chút kích động. Chẳng trách, lão tam kiếm tiền chứ, gì mà kiếm tiền, cũng chỉ thể chuyện đó mới kiếm tiền thôi.

 

Tả Đan Đan ngủ một mạch đến giữa trưa mới tỉnh. Cô mặc áo bông, đôi giày bông, bên cạnh bếp lò sưởi ấm cả nửa ngày trời, thoải mái đến mức chẳng buồn bước chân cửa. Mùa đông lúc lạnh thật sự, tuyết bên ngoài dày đến nửa thước. Tối hôm qua lúc giao hàng, cô cứ lo nơm nớp sợ xe c.h.ế.t máy giữa đường. Cũng may là chiếc xe tải đó vẫn còn chạy . Tuy nhiên, thời tiết khắc nghiệt thế càng khiến cô kiên định với ý nghĩ thể tiếp tục cái nghề buôn bán mãi .

 

 

 

 

Loading...