Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:19:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tả Thành Tài vung tay lên, việc đều tồi, thưởng năm hào cho chẵn. Bà cụ Tả cầm mười hai đồng chia, nắm c.h.ặ.t cứng. Tim gan đập thình thịch. Chỗ đuổi kịp nửa tháng lương ở thành phố . Bà từng nghĩ tới, còn kiếm tiền hơn cả thành phố. Một lời , trực tiếp mang về phòng giấu .

 

Vợ chồng Tả Đại Thành cũng cảm thấy thỏa mãn. Mới mấy ngày, mệt thì mệt, nhưng tiền cũng là thật.

 

Về đến nhà, Tả Đan Đan liền trùm chăn ngủ.

 

Giấc Tả Đan Đan ngủ một mạch đến trưa hôm .

 

Lúc , tỉnh thành cũng vô cùng náo nhiệt. Trong trung tâm thương mại tỉnh thành qua kẻ . Đâu cũng chật kín xếp hàng. Không xếp hàng , chỉ một ngày , đồ đạc trong trung tâm thương mại là đầy đủ nhất. Mọi mua đồ biếu tặng gì đó, đều đến chỗ chọn. Bình thường mua gì mua , cũng chỉ hôm nay thể mua .

 

Đặc biệt là hôm nay trung tâm thương mại nhập một lô hàng mới, là vận chuyển từ nơi khác đến, bình thường mua .

 

Táo đỏ to tướng, còn thịt hun khói thơm phức bày trong một cái giỏ xinh , bên còn thắt nơ bằng lụa đỏ, sang trọng. Đồ đắt thì đắt chút, nhưng hạn lượng mua. Nghe chỉ tám mươi cái, bán hết là thôi.

 

Mới tám mươi cái!

 

Người đến mua đồ đỏ cả mắt , hôm nay đến trung tâm thương mại mua đồ, lục tục, chỉ sợ mấy nghìn , cho dù một trăm một mua giỏ trái cây, thì cũng đủ chia.

 

Mới một lúc, bán sạch sành sanh. Trong đó một giỏ trái cây, còn là nhân viên bán hàng lén giữ cho họ hàng nhà .

 

"Nhất Minh, xem, loại giỏ quà , hôm nay ở tỉnh thành bán chạy như tôm tươi. Đều đang tìm loại giỏ đấy. Tớ khó khăn lắm mới cướp một cái, đến hiếu kính cô giáo Triệu."

 

Trong sân nhà Thẩm Nhất Minh, một thanh niên đeo kính, mặc đồ công nhân màu xanh lam trong sân khoe khoang.

 

Bà ngoại cái giỏ , sa sầm mặt : "Đến thăm cô là , còn mang đồ gì nữa, đắt thế ."

 

"Đắt sợ gì, miễn là cô giáo thích là ."

 

"Tiểu Cương , cháu xách về tặng khác , chúng cầu kỳ cái ." Bà ngoại xua tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-121.html.]

 

Tống Cương vội vàng móc hai quả táo to từ bên trong : "Cháu rửa hai quả táo nếm thử ." Nói xong chạy biến bếp. Một lát , bưng đĩa táo cắt miếng .

 

"Nào nào, nếm thử . Người mua cái giỏ đều , thịt vẫn ngon nhất, táo mới là loại ngọt nhất từng ăn." Sau đó cầm một miếng đưa miệng bà ngoại.

 

Bà ngoại ăn một miếng, vui vẻ : "Ngọt, Nhất Minh cũng ăn , táo mùi vị ngọt thật."

 

Thẩm Nhất Minh cũng dùng tăm xiên một miếng đưa miệng, ăn hai miếng, sững sờ, xiên một miếng ăn hai miếng.

 

Tống Cương : "Thế nào, ngon ?"

 

"Rất ngọt." Thẩm Nhất Minh gật đầu.

 

Bà ngoại thấy thích, cũng chuyện bảo Tống Cương xách về nữa, dậy bếp nấu cơm cho hai đứa trẻ. Nhất Minh sắp xuống nông thôn , nhiều món ngon cho nó ăn.

 

Đợi bà ngoại , Thẩm Nhất Minh liền chuyện đổi xe cho trấn với Tống Cương.

 

"Cái chuyện to tát gì, chắc chắn thành vấn đề. Đổi xe nhất thì , nhưng xe cũ tỉnh thành chắc chắn thành vấn đề. Lần giúp bọn tớ móc nối với xưởng than tỉnh thành, giải quyết vấn đề lớn cho công ty vận tải bọn tớ đấy, các lãnh đạo giờ coi trọng tớ, qua năm, chừng sẽ thăng chức. Cậu xem thằng nhóc , xuống nông thôn vẫn thể giải quyết việc cho tớ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Cậu đó với tớ chuyện cung cấp than khó khăn, tớ vẫn luôn để ý, khéo cơ hội, liền giải quyết luôn." Thẩm Nhất Minh .

 

Tống Cương thở dài: "Vốn dĩ xong để đến công ty vận tải bọn tớ , lãnh đạo bọn tớ thích lắm, kết quả bên đồng ý... Bố tớ chuyện xong, tức điên . Cũng quá thiên vị . Cậu là con ruột, còn bằng đứa con mang theo. Cậu cũng dùng quan hệ của ông , kết quả ông còn dùng quan hệ ngăn cản tiền đồ của ."

 

Thẩm Nhất Minh vẻ mặt vô cảm : "Được , nhắc chuyện nữa. Ngược là bà ngoại tớ, đợi tớ về , bình thường giúp tớ để ý bà nhiều chút. Bà sức khỏe , tớ yên tâm."

 

"Cậu cứ yên tâm , tớ đảm bảo ít nhất mỗi tuần đến thăm cô giáo Triệu. Nếu cô giáo Triệu, tớ bây giờ chắc chắn vẫn là thằng nhóc hư hỏng." Tống Cương hì hì. Nhớ hồi nhỏ bà ngoại cầm thước kẻ đ.á.n.h và Thẩm Nhất Minh. Hơn nữa kỳ lạ là, nào rõ ràng là chuyện , cuối cùng đ.á.n.h đều là Thẩm Nhất Minh. Sau đó cô giáo Triệu cảm động, cảm thấy cô giáo Triệu thương còn hơn cả cháu ngoại.

 

 

 

 

Loading...