TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-02-12 07:01:28
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đế vương nếu quá lạm dụng binh đao sẽ chỉ hại nước hại dân.

 

Vị các lão mới tiến cử Yến Vương liền im bặt.

 

Ngay cả một Yến Vương chiến công hiển hách còn , thì những như Tần Vương, Đại Vương vốn nhiều phạm pháp, cậy nhờ Thái t.ử cầu tình mới xá tội thì càng xong.

 

Thế là, Thủ phụ Hoàng Nhân lên tiếng: "Hoàng đích tôn nhân hậu thuần hiếu, mang đậm phong thái của một bậc nhân quân, thể lập Trữ quân."

 

Kiến Long Đế vẫn trầm ngâm, đó đưa mắt các vị các lão khác. Các vị các lão vốn là bậc thầy quan sát sắc mặt, lập tức đồng thanh nhất trí.

 

***

 

Tại Bình Thành, phủ Yến Vương trải qua một cái Tết thì vẻ kín tiếng nhưng thực chất ai nấy đều hân hoan. Ân Huệ ngoài mặt tươi, nhưng dây cót trong lòng dần căng lên, nàng công công Yến Vương sắp đón nhận đòn giáng nặng nề đầu tiên của năm mới.

 

Công công vui, cả phủ Yến Vương đều sống trong cảnh dè chừng. Để công công để mắt tới, kể từ khi Thái t.ử qua đời, Ân Huệ hề khỏi vương phủ một bước, chỉ duy trì thư từ qua với Chu thúc và tổ phụ. Ngụy Yến hỏi vì nàng ngoài, nàng liền lấy lý do trời đông giá rét lười vận động để lấp l.i.ế.m cho qua.

 

Quả nhiên, hạ tuần tháng Giêng, Kiến Long Đế hạ chỉ chiêu cáo thiên hạ, sắc phong Hoàng đích tôn Ngụy Áng Trữ quân, gọi là Hoàng Thái tôn.

 

Thánh chỉ riêng gửi cho Yến Vương đến phủ cả văn thư chính thức của triều đình. Yến Vương vốn nội dung, bèn gọi hết thê con cháu , cả phủ cùng cung nghênh thánh chỉ. Trận thế , cộng với niềm vui sướng mà dù che giấu kỹ vẫn để lộ , khiến vị công công truyền chỉ nụ cứng . Chờ quỳ ngay ngắn, vị mới tằng hắng một tiếng, bắt đầu tuyên .

 

Mở đầu thánh chỉ, Kiến Long Đế bày tỏ với nhi t.ử Yến Vương nỗi đau buồn khôn xiết mà cái c.h.ế.t của Đoan Văn Thái t.ử mang cho ngài, từ đó ngài càng thêm nhớ thương những con khác đang ở đất phiên xa xôi. Ngài dặn dò Yến Vương bảo trọng thể, đừng để ngài chịu thêm nỗi đau cắt thịt đoạn chi một nữa.

 

Tiếp đó, ngài khen ngợi lòng hiếu thảo thuần khiết của Hoàng đích tôn Ngụy Áng, rằng đó là một đứa hoàng tôn ngoan nhường nào. Từ đó, ngài thuận lý thành chương mà phong đứa cháu ngoan Trữ quân, đồng thời hy vọng Yến Vương văn võ song tiếp tục hoàng gia trấn thủ biên quan, ba đời tổ tôn nhà họ Ngụy cùng khai trị một thời thịnh thế thiên hạ.

 

Yến Vương đến đoạn đầu, dùng ống tay áo lau nước mắt. Nghe đến đoạn giữa, ngài dường như bi thương quá mức mà cúi gầm mặt xuống. Đến cuối cùng, ngài lóc khấu đầu lĩnh chỉ tạ ơn, bày tỏ nhất định sẽ phụ kỳ vọng to lớn của Phụ hoàng.

 

Ân Huệ lặng lẽ quỳ đó, thể thấy sắc mặt trắng bệch của Từ Vương phi ở phía chéo mặt, cũng thấy bờ môi đỏ mọng đang há hốc vì kinh ngạc của Kỷ Tiêm Tiêm bên cạnh.

 

Vì là trọng sinh, khi vui mừng hụt, Ân Huệ thể giữ tâm thế bình thường. lúc , khi chuẩn đón nhận cơn thịnh nộ dễ bùng phát kéo dài hàng tháng trời của công công, Ân Huệ tài nào thản nhiên nổi nữa, nàng hận thể mấy tháng tới cần bước khỏi Đông Lục Sở.

 

Nhận chỉ xong, công công truyền chỉ nghỉ ngơi ở khách phòng, Ân Huệ và theo Yến Vương đồng loạt dậy. Tất cả đều về phía Yến Vương.

 

Ánh mắt Yến Vương rơi khuôn mặt trưởng t.ử Ngụy Dương. Ngụy Dương căng thẳng cúi đầu lặng, Phụ vương , cũng nên .

 

Yến Vương thực chất là đang xuyên qua nhi t.ử để một khác, đó là đứa cháu Ngụy Áng mà ngài mới chỉ gặp mặt vài . Nếu ngài nhớ lầm, Ngụy Áng chỉ lớn hơn trưởng t.ử của ngài hai tuổi, năm nay mới hai mươi bảy.

 

Một tên tiểu t.ử từ nhỏ đến lớn khi còn rời khỏi kinh thành, chỉ theo các sách, dựa cái gì mà đạp lên đầu ngài? Phụ hoàng minh một đời, đến già hồ đồ thế ? Hay là vì ngài rời kinh quá lâu, Phụ hoàng sớm quên mất đứa con , chỉ thích đứa cháu nuôi bên cạnh ?

 

Cơn giận sục sôi trong l.ồ.ng n.g.ự.c, ngọn lửa hung hãn hết đợt đến đợt khác, và bộ nỗi phẫn nộ đó đều theo ánh mắt đổ dồn lên Ngụy Dương. Ngụy Dương chịu nổi nữa, mắt thấy sắp quỳ xuống thì Từ Vương phi kịp thời bước tới, chắn mặt đích trưởng t.ử. Bà dịu dàng Yến Vương, mỉm : "Vương gia, triều đình lập Tân Trữ quân là chuyện vui, là chúng sắp xếp một bữa tiệc tối để chúc mừng?"

 

Yến Vương vẫn đang phẫn nộ, nhưng Từ Vương phi nhắc nhở, lý trí sắp cháy thành tro của ngài về. Người truyền chỉ của triều đình vẫn còn ở vương phủ, lúc nếu truyền tin ngài nổi trận lôi đình, những đó sẽ nghĩ gì, Phụ hoàng sẽ nghĩ gì?

 

Thế là, Yến Vương liền nở nụ , với Từ Vương phi: " là nên chúc mừng, nàng cứ sắp xếp , thư trả lời Phụ hoàng." Nói xong, Yến Vương rời .

 

Từ Vương phi dùng ánh mắt cảnh cáo quét qua một lượt, uyển chuyển nhắc nhở vài câu cho giải tán. Ngụy Dương, Ngụy Dật đều nhiệm vụ, Ngụy Yến thậm chí vẫn đang ở vệ sở chuyện . Ân Huệ cùng các nữ quyến hậu bối dẫn theo lũ trẻ tự về phía Đông Lục Sở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-quy-phu/chuong-99.html.]

 

Vừa Đông Lục Sở, Kỷ Tiêm Tiêm cuối cùng nhịn , nhỏ giọng với Từ Thanh Uyển: "Đại tẩu, tỷ xem Hoàng thượng ..."

 

"Im miệng." Từ Thanh Uyển nghiêm nghị ngắt lời, "Hoàng thượng mà là để tùy tiện nhắc đến ? Còn , sẽ bẩm báo mẫu phi." Kỷ Tiêm Tiêm lập tức mím c.h.ặ.t môi.

 

Từ Thanh Uyển sang Ân Huệ, thấy nàng vẻ mặt cung kính, nàng giống Kỷ Tiêm Tiêm năng kiêng nể trong những chuyện thế , nên gì thêm.

 

Cuối cùng cũng về tới Trừng Tâm Đường, Ân Huệ trút một dài nhẹ nhõm. Nàng bảo An Thuận Nhi sai báo tin cho Ngụy Yến, đó tập hợp bộ hạ nhân trong Trừng Tâm Đường , chính thức cảnh cáo một phen: Nếu ai dám bàn tán việc lập trữ trong cung, nàng sẽ trói giao thẳng cho Vương gia, Vương phi xử lý. Nếu ai thấy kẻ khác bàn tán mà báo lên, khi xác thực sẽ thưởng mười lạng bạc.

 

Đám hạ nhân , dám tự bàn tán, mong kẻ khác bàn tán để thấy, hòng kiếm tiền thưởng. Ân Huệ lướt một vòng, tin rằng trong Trừng Tâm Đường ai dám mạo hiểm phạm .

 

Hoàng hôn, Ngụy Yến phong trần mệt mỏi trở về Trừng Tâm Đường. Ân Huệ tin, tiền viện gặp . Ngụy Yến đang lau mặt. Vì buổi tối gia yến, lát nữa khai tiệc ngay nên thời gian tắm rửa. Ân Huệ bảo An Thuận Nhi ngoài, nàng một bên hầu hạ .

 

Ngụy Yến đặt khăn xuống, nàng hỏi: "Đã dặn dò hạ nhân tự ý bàn luận chuyện ?"

 

Ân Huệ gật đầu, thuật quy củ nàng định.

 

Ngụy Yến: "Ừm, . Nàng cũng chú ý một chút, tạm thời đừng ngoài."

 

Ân Huệ: "Thiếp mà, trong nhà sẽ trông nom kỹ, việc bên ngoài đông mắt tạp, lời hành động cũng nên cẩn thận một chút." (Cẩn thận kẻo phụ mắng).

 

Giấc mộng của Phụ vương tan thành mây khói, trong lòng Ngụy Yến cũng chút thất vọng và phẫn nộ. Tại Phụ vương xông pha trận mạc sinh t.ử bao thua một đứa hậu bối? Chàng từng đến kinh thành, từng gặp Ngụy Áng, chỉ cái danh nhân hậu suông chứ chẳng công trạng gì.

 

Hoàng tổ phụ sắp xếp như , đến còn phục, huống hồ là Phụ vương? Chỉ là, lúc nàng ngược dặn dò , tâm trạng nặng nề của Ngụy Yến bỗng chốc nới lỏng một cách lạ kỳ.

 

"Hành ca nhi ? Xuất phát sớm một chút , đừng để muộn."

 

"Người y phục , gọi nó ngay đây."

 

Hai năm qua phủ Yến Vương tổ chức ít gia yến, khí tiệc tối nay trông vẻ là nhất, nhưng dường như ai nấy đều mang tâm sự, ngay cả vị công công truyền chỉ mời cũng thấy tự nhiên.

 

Ân Huệ liếc lưng, Hành ca nhi ngoan ngoãn ăn cơm, đông ngó tây như Nhị lang, Tam lang Tứ lang. Rất , trong giai đoạn , công công chú ý tới chính là chuyện .

 

Trên vị trí chủ tọa, Yến Vương giữ nụ cứng ngắc môi, uống hết bát rượu đến bát rượu khác, ánh mắt vô định quét qua trong tiệc.

 

Lão Đại? Vô dụng, vài cái đổ mồ hôi trán. Lão Nhị? Văn xong võ tới, phong lưu hiếu sắc y hệt mẫu nó, chỉ cái mặt là xem . Lão Tam? Ngày nào cũng trưng cái mặt lạnh tanh như ai nợ nó . Lão Tứ? Suốt ngày chỉ tìm đến ba nhà họ Quách, trong nhà ? Lão ngũ? Chỉ sách, gầy như que củi, trông mong gì nó cầm quân đ.á.n.h giặc.

 

Chê bai các nhi t.ử một hồi trong lòng, Yến Vương uống một hụm rượu, mặt sang phía nữ quyến.

 

Thê t.ử lão Đại? Cậy xuất nhà họ Từ mà tự cao tự đại, lúc nào cũng trưng bộ mặt đài các. Thê t.ử lão Nhị? Chỉ nhan sắc chứ chẳng đầu óc, suốt ngày kéo lão Nhị chơi, chẳng dạy chồng dạy con gì cả. Thê t.ử lão Tam...

 

Yến Vương nấc cụt một cái, sự đứt quãng khiến ngài đột nhiên quên mất định chê thê t.ử lão Tam cái gì.

 

 

 

Loading...