TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ - Chương 92
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:28:53
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Dật cảm thán: "Phụ vương quý trọng nhân tài, Liêu Thập Tam võ nghệ tuyệt luân là tài, nhà họ Ân tiền cũng là một loại tài khác, cách nào khác ."
Kỷ Tiêm Tiêm thấy phu quân ngưỡng mộ khác, liền : "Có gì mà ghen tị chứ, Liêu Thập Tam cũng chỉ là một Thiên hộ, Nhị phòng chúng sắp thêm một Chỉ huy sứ thông gia , chỉ là Nhị sẽ chọn nhà nào thôi."
Mắt Ngụy Dật sáng lên, quả thực, vẫn còn một .
Phía bên , Ân Huệ chui trong chăn, vẫn còn đang phấn khích vì màn thể hiện của Liêu Thập Tam, nàng hỏi Ngụy Yến: "Mã thuật b.ắ.n tên của Liêu thúc thực sự bằng , là thúc dám thắng ?"
Ngụy Yến đáp: "Không rõ, chúng ở vệ sở cũng tỉ thí hai trận, kết quả đều như ."
Ân Huệ suy nghĩ một lát : "Thế cũng , thúc Liêu đủ tài giỏi để nhận sự trọng dụng của Phụ vương, nhưng đến mức đe dọa đến ba vị Chỉ huy sứ. Hôm nay xem thúc tỉ thí với Cao Chỉ huy sứ, thực sự đổ mồ hôi hột, sợ thúc thắng sẽ Cao Chỉ huy sứ mất mặt."
Ngụy Yến gật đầu.
Nếu Liêu Thập Tam chỉ cái dũng của kẻ thất phu, cũng thích tranh giành hơn thua, sẽ tiến cử với Phụ vương, nếu Liêu Thập Tam đắc tội với trong vệ sở sẽ liên lụy đến . Biết giấu đúng lúc là chuyện cho cả và Liêu Thập Tam.
Sau cuộc thi cưỡi ngựa b.ắ.n tên, Yến Vương bắt đầu thường xuyên dẫn theo các võ quan vi trường săn b.ắ.n.
Tập võ quả thực giúp cường kiện thể, ngài gần bốn mươi lăm tuổi, từ khi đến thảo nguyên nếu phi ngựa thì cũng là săn b.ắ.n, mà hề thấy một chút mệt mỏi nào. Hai Ngụy Dương và Ngụy Dật thể đều bằng ngài, lúc săn thì bữa đực bữa cái, còn Ngụy Yến thì gần như ngày nào cũng tháp tùng bên cạnh Yến Vương. Chàng bao giờ mở miệng than mệt một câu, nhưng cứ dáng vẻ buổi tối hễ chạm lưng xuống giường là ngủ thì tám phần là cũng mệt hề nhẹ.
Ân Huệ thì thoải mái hơn nhiều, hôm nay dành thời gian cùng Hành ca nhi bắt châu chấu, lúc thì cùng Từ Thanh Uyển thưởng hoa, khi cùng Từ Vương phi và Ôn phu nhân xem kịch, hoặc cùng Kỷ Tiêm Tiêm, Ngụy Doanh phi ngựa, mấy việc luân phiên nên sống nhẹ nhàng và sung túc.
Ngày hôm đó, Ngụy Doanh riêng hẹn nàng phi ngựa, là Kỷ Tiêm Tiêm khỏe nên , còn Ngụy Sam thì vì hôm Yến Vương tuyên bố hôn sự của nàng với Dương Bằng Cử nên ngượng ngùng ngoài.
Ân Huệ dặn dò v.ú nuôi chăm sóc Hành ca nhi cẩn thận, nàng bộ đồ cưỡi ngựa màu xanh thiên thanh, cùng Ngụy Doanh cưỡi ngựa rời khỏi biệt uyển. Xung quanh vi trường đều tướng sĩ vệ sở do Yến Vương mang đến canh gác, nên hai mang theo thị vệ, cứ để ngựa thong thả chạy khắp nơi.
Bỗng nhiên, phía một đầm nước nhỏ, hiện lên bóng dáng hai hai ngựa, ngựa đang thong thả gặm cỏ, còn một nam một nữ đang bên bờ nước.
Ngụy Doanh một hồi, như chỉ vì phép lịch sự mà mỉm với Ân Huệ: "Hình như là Thôi phu nhân, Tam tẩu, chúng qua đó chào một tiếng nhé?"
Ân Huệ dĩ nhiên cũng nhận Thôi phu nhân đang đầu , và Thôi Ngọc đang ở bên cạnh bà.
"Tỷ họ hiếm khi gặp , chúng đừng qua phiền thì hơn?" Ân Huệ thử khuyên nhủ.
Ngụy Doanh dường như chút do dự, nhưng vẫn kiên trì: "Người đều thấy chúng ."
Ân Huệ bất lực, đành theo Ngụy Doanh phi ngựa về phía hai tỷ họ. Thôi phu nhân và Thôi Ngọc dậy.
"Thôi Ngọc kiến quá Quận chúa, Tam phu nhân." Chờ hai nàng xuống ngựa, Thôi Ngọc rủ mắt hành lễ. Hắn mặc một bộ trường bào xanh kiểu thư sinh, trông thanh thoát như một nhành trúc.
Ngụy Doanh mỉm : "Miễn lễ, hôm nay tháp tùng Phụ vương ?"
Thôi Ngọc hổ thẹn đáp: "Vương gia săn ạ." Ý tứ rõ ràng, là văn nhã, thạo cưỡi ngựa b.ắ.n tên.
"Được , dắt ngựa đây , đừng để chúng xa quá." Thôi phu nhân dịu dàng dặn dò.
Thôi Ngọc hành lễ lui xuống, từ đầu đến cuối hề Ân Huệ Ngụy Doanh thêm nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-quy-phu/chuong-92.html.]
"Các con cũng ngoài phi ngựa ?" Thôi phu nhân mỉm hỏi, "Chúng ngoài từ sớm, giờ đang chuẩn về đây."
Thái độ tránh hiềm nghi của bà rõ ràng, dĩ nhiên bà cần tránh gì cả, nhưng bà thất lễ mặt nội quyến vương phủ.
Ân Huệ khách sáo: "Vẫn là chọn lúc, giờ nắng bắt đầu gắt , và công t.ử cứ về , chúng con chơi thêm lát nữa."
Thôi phu nhân gật đầu, mỉm hai lên ngựa trở .
Sau khi lưng , nụ mặt Ngụy Doanh biến mất. Khi chạy xa một quãng, nàng luyến tiếc ngoảnh đầu , nhưng chỉ thấy bóng lưng hai tỷ nhà họ Thôi đang cưỡi ngựa về. Gió thổi qua, những sợi tóc trán thiếu nữ lay động, trong đôi mắt trong trẻo xinh tràn đầy vẻ ái mộ và thất vọng.
Ân Huệ nên khuyên một câu . Không khuyên thì Ngụy Doanh lẽ sẽ ngày càng lún sâu, còn khuyên thì nàng đường đường là ái nữ của Yến Vương, khi thẹn quá hóa giận.
lúc , Ngụy Doanh đột nhiên sang, khổ : "Tam tẩu, thích Ngọc lang, tẩu chắc chắn nhận đúng ?"
Ân Huệ giấu nổi sự kinh ngạc, cô nương mà thực sự !
Ngụy Doanh cúi đầu, bất an nắm c.h.ặ.t dây cương: "Muội từ năm mười tuổi thích , nhưng dám với bất kỳ ai. Phụ vương sắp xếp hôn sự cho , chẳng thể gì. Nhà gái xảy chuyện, khiến đồn là mệnh khắc thê, còn nhà nào dám gả nữ nhi cho nữa, rõ ràng là nên, nhưng vẫn kìm mà trộm mừng thầm, cảm thấy vẫn còn cơ hội."
"Tam tẩu, bí mật giấu quá lâu, vốn tưởng thể giấu cả đời, nhưng chịu nổi nữa . Nhị tỷ định hôn sự, sang năm lẽ sẽ đến lượt ."
Nàng gả cho khác, nhưng nàng cũng dám với Phụ vương. Nàng thực sự , phi ngựa nhanh đến mấy cũng rũ bỏ những ý nghĩ hỗn loạn , mà vẫn giả vờ vô tư lự mặt .
Hai hàng nước mắt trong vắt lặng lẽ rơi xuống, Ngụy Doanh Ân Huệ với vẻ cầu cứu: "Tam tẩu, tẩu dễ gần hơn Đại tẩu, dịu dàng hơn Nhị tẩu, tẩu chắc chắn sẽ nhạo , ?"
Ân Huệ thúc ngựa đến bên cạnh, đưa cho nàng một chiếc khăn tay, khẽ : "Tam tẩu chắc chắn sẽ nhạo . Chỉ là, nên hiểu rõ, và Ngọc lang căn bản khả năng, hà tất chấp nhất như ?"
Ngụy Doanh nhận khăn, tùy tiện lấy tay áo quẹt mặt, bướng bỉnh lên bầu trời: "Nếu thể nhớ , sớm nhớ , nhưng ."
Ân Huệ: "Vậy tâm ý của lang quân ? Người hiểu lòng ?"
Ngụy Doanh lắc đầu. Ngày khi Thôi Ngọc còn ở trong vương phủ, còn cùng học với các ca ca, nàng thích ké, lén lút , thỉnh thoảng cũng thỉnh giáo vài vấn đề. Thôi Ngọc sẽ ôn hòa giải đáp cho nàng, nhưng nhanh đó dọn ngoài, nàng chỉ thể nắm bắt cơ hội gặp mặt để một cái từ xa, mà tầm mắt của Thôi Ngọc bao giờ đặc biệt hướng về phía nàng.
"Muội dám hỏi, cũng hỏi, thích là đủ ."
"Phụ vương đồng ý cũng , dù ngoài Ngọc lang , sẽ gả cho bất kỳ ai, sẽ giống như Nhị tỷ chỉ thể chọn một trong những Phụ vương định sẵn."
Như thể tự thông suốt, Ngụy Doanh trở , với Ân Huệ: "Được , nữa. Tam tẩu cứ coi như từng gì . Đi thôi, chúng thi thêm trận nữa!" Nói xong, nàng thúc ngựa lao về phía , bộ hồng y rực rỡ như lửa.
Ân Huệ tâm trí để đuổi theo, bên tai vẫn còn vảng vất những lời của Ngụy Doanh. Hóa cô nương đối với Thôi Ngọc si tình đến thế, thích bao nhiêu năm nay. Ngụy Doanh nàng phi Thôi Ngọc gả, mà kiếp năm mười tám tuổi nàng gả tận đất Thục xa xôi, là gả xa nhất trong ba nữ nhi của Yến Vương. Sau công công gọi nàng về kinh nàng đều chịu.
Lẽ nào khi đó Ngụy Doanh là đang giận dỗi với công công? Vì công công đồng ý hôn sự của nàng với Thôi Ngọc nên nàng mới giận dỗi gả cho khác? còn lời đồn Thôi Ngọc là thái giám thì là thế nào? Nếu Thôi Ngọc thực sự là thái giám, Yến Vương chắc chắn , chỉ cần ngài với Ngụy Doanh, nàng hà tất giận dỗi gả xa như thế?
Buổi chiều Ngụy Yến về sớm hơn vài ngày một chút, Hành ca nhi vẫn còn đang ngủ, khi tắm rửa xong liền nội thất. Ân Huệ đang bên bàn cạnh cửa sổ xem sách.
Ngụy Yến bước đến lưng nàng, lướt qua nội dung trang sách, một tay đặt lên vai Ân Huệ một cách vô cùng tự nhiên, đầu ngón tay hữu ý vô ý chạm cổ nàng.
Ý đồ quá rõ ràng . Ân Huệ liếc xéo một cái. Ngụy Yến bèn gấp cuốn sách của nàng , bế thốc nàng lên sập.
Ân Huệ nghĩ thầm mấy đêm nay đều mệt đến mức chẳng màng hứng thú, giờ nhã hứng thì nàng cũng thấu hiểu , chỉ dặn đừng kéo dài quá lâu, Hành ca nhi ngủ trưa tầm một canh giờ rưỡi là sắp tỉnh .