TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-02-11 03:30:33
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Vương gật đầu, chủ đề cuối cùng cũng con trai: "Đừng chỉ lo chúc mừng, con cũng nỗ lực lên chút . Đại ca con bốn đứa con , bên chỗ con mới chỉ mỗi Ngũ lang."

 

Ngụy Yến sững .

 

Yến Vương tiếp tục: "Biết tính con lạnh lùng, nhưng lạnh đến mấy cũng sinh thêm vài đứa trẻ. Nương của Hành ca nhi nuôi con thì còn dễ chịu, chứ mấy đứa thông phòng nha đầu , con cứ để chúng phòng đơn gối chiếc quanh năm suốt tháng như thế, ."

 

Ngụy Yến hiểu. Yến Vương giơ cao cuốn sách trong tay: "Mau về nghỉ ngơi ."

 

Ngụy Yến hành lễ cáo lui.

 

Rời khỏi điện Cần Chính, khóe môi dần mím c.h.ặ.t. Chỉ một Hành ca nhi thì , năm đứa tôn nhi cộng cũng chẳng bằng một nó.

 

Khi ngang qua Di Chí Đường, Ngụy Yến dừng bước, bảo Trường Phong thông truyền một tiếng.

 

Ngụy Dương đang tranh thủ giờ cơm để kiểm tra bài vở của Đại lang và Tam lang, lão Tam đến, xoa đầu các con : "Đi, theo đón tam thúc của các con."

 

Thế là, Ngụy Yến bước thấy lưng Đại ca là hai đứa cháu trai. Đại lang bảy tuổi vài phần trầm của một thiếu niên, Tam lang bốn tuổi thì trông khôi ngô, lanh lợi, vẻ là một mầm non để luyện võ.

 

"Chúc mừng Đại ca hôm qua thêm lân nhi." Ngụy Yến chắp tay, lộ ba phần ý .

 

Ngụy Dương trêu chọc: "Ta còn cảm ơn Lục lang, nhờ phúc của nó mà thấy Tam thêm nữa."

 

Tam lang bên cạnh "hì hì" hai tiếng, nhưng khi Ngụy Yến sang, nó lập tức thu nụ .

 

Ngụy Dương mời Ngụy Yến thính đường, sai bế Lục lang . Từ đầu đến cuối, mặt đều treo nụ chân thành khi cha. Nếu Ngụy Yến Phụ vương giục chuyện sinh con thì cũng chẳng suy nghĩ gì, nhưng lúc , càng nụ của Đại ca càng thấy chướng mắt.

 

May mà vốn ít lời, xem đứa trẻ xong liền cáo từ nên Ngụy Dương cũng nghĩ ngợi gì nhiều.

 

Ngụy Yến trở về Trừng Tâm Đường, vẫn tắm . Làn nước mát lạnh rửa sạch bụi trần, cũng mang nỗi bực dọc trong lòng. Thay quần áo xong, Ngụy Yến về phía hậu viện. Vừa đến hành lang, thấy tiếng giòn tan của Hành ca nhi, hóa là đang xem tiểu nha đá cầu. Tiểu nha cố tình đá cầu thật cao, giả vờ đỡ để lộ vẻ bực bội, khiến Hành ca nhi ngặt nghẽo.

 

Dưới bóng cây hòe râm mát như chiếc lọng che trong sân, Ân Huệ đang bế Hành ca nhi. Thấy Ngụy Yến về, đường vất vả, nàng dặn Kim Tiễn: "Đi xem nhà bếp hoa quả gì tươi , bưng lên hai đĩa cho Tam gia."

 

Kim Tiễn nhanh nhẹn ngay.

 

Bên cạnh Ân Huệ còn một chiếc ghế, Ngụy Yến bước xuống, tiện tay bế Hành ca nhi sang phía . Tiểu nha đá cầu đến mức mồ hôi đầm đìa, nhưng để tiểu chủ t.ử vui lòng, nàng chỉ thể tiếp tục.

 

Kim Tiễn bưng lên hai đĩa quả, một đĩa là dưa lê cắt sẵn, một đĩa là vải ướp lạnh. Vải thì còn bóc vỏ, nên Ngụy Yến cầm lấy một miếng dưa lê.

 

Sắc mặt Ân Huệ khẽ biến, nàng đột nhiên nhớ lời Liêu Thu Nương từng , khi Ân Văn định cưỡng hôn Thu Nương, cô ngửi thấy mùi dưa lê trong miệng . Một trận nôn nao cuộn lên trong dày, Ân Huệ đầu , che mặt nôn khan.

 

Ngụy Yến chú ý tới, tâm trí khẽ động. Đợi Ân Huệ dịu , nàng bụng nàng, thấp giọng hỏi: "Lại ?"

 

Ân Huệ thấy hiểu lầm, vội vàng lắc đầu: "Mấy hôm mới nguyệt sự xong."

 

Ngụy Yến rủ mắt, định tiếp tục đưa miếng dưa lê trong tay lên miệng.

 

Ân Huệ đấu tranh một hồi, vẫn đưa tay giành lấy miếng dưa đó, bưng cả đĩa dưa đưa cho Kim Tiễn: "Dưa lê ngon, đừng dâng lên nữa." Kiếp nàng sẽ bao giờ ăn dưa lê nữa, cũng thấy Ngụy Yến ăn mặt . Dù Ngụy Yến hôn nàng, và nàng cũng chẳng thiết tha gì chuyện hôn , nhưng nàng thấy cảnh tượng đó.

 

Ngụy Yến nàng với vẻ khó hiểu.

 

Ân Huệ : "Vải ngon hơn, vận chuyển về đây dễ dàng, để bóc vải cho nhé."

 

Ngụy Yến kén ăn, đối với hoa quả cũng là gì ăn nấy. Thấy nàng chịu tốn công bóc cho , cũng để bụng hành động thô lỗ của nàng nữa.

 

Lại trải qua một đợt xa cách ngắn ngủi của phu thê, đêm , ánh đèn, Ngụy Yến Ân Huệ một lượt thật kỹ càng. Làn da nàng trắng trẻo, lấy một nốt ruồi đen. Ngụy Yến thích điều đó. Trước đây vương phủ từng tổ chức yến tiệc, các ca kỹ ăn mặc phong phanh, vô tình liếc thấy cánh tay đang múa của một ca kỹ nốt ruồi, lập tức mất sạch hứng thú ăn uống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-quy-phu/chuong-84.html.]

Lời tác giả:

Yến Vương: Con con cái đơn chiếc, Phụ vương chuẩn cho con vài mỹ ?

Tam gia: Trên nốt ruồi.

Yến Vương tìm một vòng lớn xong: Thôi thì con cứ tiếp tục đơn chiếc .

 

***

 

Sau khi nghỉ ngơi, Ngụy Yến và Ân Huệ chia thành hai ổ chăn riêng biệt. Mùa đông thế, mùa hè nóng nực càng thể ngủ chung.

 

Ngụy Yến ngửa, trân trân lên nóc màn tối đen. Chàng vốn vội thêm con, nhưng Phụ vương để tâm đến chuyện , vả so với Đại ca và Nhị ca, bên phía chỉ mỗi Hành ca nhi, đúng là quá thưa thớt.

 

Bên cạnh nàng trở , chắc hẳn vẫn ngủ. Ngụy Yến liền hỏi: "Hồi đó nàng gả về lâu Hành ca nhi, mãi mà thấy động tĩnh gì?"

 

Ân Huệ lập tức tỉnh cả ngủ. Nghĩ đến Lục lang mới chào đời, quan tâm đến việc cũng là lẽ thường tình. Kiếp hình như cũng tầm , Ngụy Yến cũng hỏi đúng câu . Lúc đó nàng cũng sốt ruột sinh thêm đứa nữa, nên mời lang trung trong phủ đến bắt mạch. Lang trung nàng khí huyết suy nhược, kê đơn t.h.u.ố.c, thế là Ân Huệ bắt đầu uống t.h.u.ố.c bắc cả nửa năm trời mà chẳng thấy hiệu quả. Cuối cùng Ngụy Yến chê nàng mùi t.h.u.ố.c, dứt khoát bảo nàng ngừng luôn.

 

"Thiếp cũng nữa." Nhìn hình bóng nghiêng của trong bóng tối, Ân Huệ khẽ đáp.

 

Ngụy Yến: "Qua vài ngày nữa mời lang trung đến xem ?"

 

Ân Huệ im lặng. Mời lang trung chắc chắn sẽ uống t.h.u.ố.c, thứ t.h.u.ố.c đó đắng đến phát buồn nôn, vả nàng thừa uống t.h.u.ố.c cũng vô dụng, còn uống gì?

 

"Thiếp khám." Ân Huệ rúc sâu trong chăn. Bất kể hành động giọng điệu trốn tránh của nàng đều khiến Ngụy Yến nhận nàng đang nỗi niềm riêng.

 

Chàng nghiêng đầu sang: "Tại ?"

 

Ân Huệ: "Thiếp sợ. Lúc sinh Hành ca nhi, cứ ngỡ sắp c.h.ế.t đến nơi ."

 

Thực đó là do nàng kinh nghiệm, cứ đói là ăn kiểm soát cân nặng t.h.a.i nhi. Giờ mà m.a.n.g t.h.a.i thật nàng cũng sợ, chỉ là tìm cái cớ để dập tắt ý định mời lang trung của Ngụy Yến.

 

Lần đến lượt Ngụy Yến im lặng. Chàng vẫn còn nhớ lúc đợi ngoài sân, nha bưng từng chậu nước m.á.u, tiếng của nàng thì cứ lịm dần .

 

"Thôi , m.a.n.g t.h.a.i là ý trời, thì chúng cũng Hành ca nhi ." Ngụy Yến vươn một bàn tay , vỗ nhẹ lên vai nàng.

 

Cảm nhận sự an ủi nhẹ nhàng của , Ân Huệ ngẩn . Hóa trong chuyện dễ dàng thỏa hiệp như , nhất thiết bắt nàng uống t.h.u.ố.c cho bằng . Vậy nàng cũng nên " qua "?

 

Ân Huệ nắm lấy tay , thử khuyên: "Tam gia, nếu thực sự thêm vài đứa con, mà thể , chẳng trong viện chúng còn chuẩn sẵn hai nha đầu ?"

 

Động tác mân mê ngón tay nàng của Ngụy Yến khựng , ngay lập tức rụt tay về, lạnh lùng : "Ta , cần."

 

Chàng chuyện da thịt gần gũi với một nữ t.ử xa lạ, cũng sẽ vì chuyện đó mà tốn công tìm hiểu một nữ nhân lạ mặt. Ân thị là thê t.ử cưới hỏi đàng hoàng, đêm tân hôn bắt buộc cùng nàng thành lễ chu công.

 

ngoài thê t.ử , những phụ nữ khác dù đến , Ngụy Yến cũng miễn cưỡng bản thử sức. Chàng chạm lạ, cũng tùy tiện để lạ chạm , để lạ thấy khía cạnh riêng tư nhất của bản .

 

Đại ca và Nhị ca hiểu tại gần nữ sắc, Ngụy Yến cũng hiểu tại họ cứ hễ thấy mỹ nhân là thể nảy sinh ham .

 

Ân Huệ đang giận, nhưng nàng hiểu nổi. Vừa thêm con, ngủ với khác, mà cũng chẳng ép nàng sinh gấp, chuyện ...

 

Nếu từng trải qua mười năm , Ân Huệ chắc chắn sẽ nghĩ rằng Ngụy Yến nặng lòng với nàng sâu đậm .

 

"Người sợ ghen tuông ?" Ân Huệ cố tình hiểu sai ý, đó đợi Ngụy Yến trả lời, nàng chui tọt chăn của , ôm lấy mà bật : "Người đối với thật , hèn chi tổ phụ cứ luôn khen phúc khí."

 

Ngụy Yến ép nàng uống t.h.u.ố.c, đó là chuyện . Hai cũng chẳng đáng vì chuyện nạp mà sinh hờn dỗi, chi bằng cứ đùa cợt một hồi cho qua chuyện, ngày mai thứ vẫn như cũ.

 

Ngụy Yến sững một chút, định giải thích điều gì đó, nhưng cảm nhận sự ngọt ngào của nàng, thấy cần thiết giải thích nữa, hồi lâu mới : "Ngủ ."

 

Nếu còn ôm nữa, e là gọi mang nước .

Loading...