TRỌNG SINH CHI QUÝ PHỤ - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:53:15
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ân Huệ thích cuộc sống như thế , vô cùng bình lặng.

 

Sang tháng Tư, Ân Huệ lấy cảm giác ăn ngon miệng. Thấy trong vương phủ sóng yên biển lặng, nàng bắt đầu ngoài. Kể từ gặp tổ phụ khi săn từ vi trường về năm ngoái, do vướng quốc tang Thái t.ử và việc lập Trữ quân, Ân Huệ hơn nửa năm rời khỏi vương phủ.

 

Tối mồng Chín, khi Hành ca nhi ngủ, Ân Huệ dùng ánh mắt hiệu cho Ngụy Yến ở .

 

Màn đêm buông, ánh đèn dịu nhẹ, nàng mặc một chiếc áo nhỏ màu đỏ thắm. Việc m.a.n.g t.h.a.i những nàng tiều tụy, ngược còn khiến nàng càng thêm kiều diễm động nhân.

 

Ngụy Yến bắt gặp ánh mắt thôi, đầy vẻ khát khao một đêm của nàng, vốn đang định bước ngoài, bóng dáng khựng một chút, xoay nội thất.

 

Ân Huệ ngẩn , nàng chỉ cùng bàn bạc chút chuyện, ở gian ngoài là , nội thất gì?

 

Đợi đến khi nàng theo, liền thấy Ngụy Yến cởi bỏ áo bào ngoài, treo lên giá áo. Y phục trung y đầu hạ mỏng manh, ánh đèn chiếu , khiến hình vạm vỡ do luyện võ quanh năm của ẩn hiện rõ rệt.

 

Người đều cởi đồ , Ân Huệ cũng giải thích thêm nữa, dứt khoát rửa chân , khi xuống mới với : "Tam gia, lâu khỏi phủ ."

 

Lời thể thẳng vấn đề, chẳng chút che đậy.

 

Ngụy Yến lên nóc giường tối mờ, im lặng hồi lâu : "Không mồng bảy mỗi tháng đều thể ngoài ?"

 

Ân Huệ thở dài: "Trước đây tự nhiên là , nhưng giờ đang m.a.n.g t.h.a.i , lúc một cửa, Vương phi e là sẽ đồng ý."

 

Trách nhiệm của Từ Vương phi, ngoài việc chăm sóc Yến Vương, chính là ngài quản lý Đông Tây Lục Sở. Trong đó, vì bọn Ngụy Yến đều trưởng thành, nên đám tôn bối như Đại lang trở thành đối tượng khiến bà tốn tâm sức nhất. Có thể , Từ Vương phi thà để Thế t.ử gia Ngụy Dương vấp ngã một cái, cũng hy vọng bất kỳ đứa cháu nào thương, bao gồm cả đứa trẻ chào đời .

 

Ngụy Yến hiểu, ngày mai nghỉ phép, nên nàng mới đặc biệt chọn tối nay để . Giờ ngẫm ánh mắt nàng trao lúc nãy, lẽ chỉ là bàn bạc chuyện , chứ khát khao qua đêm.

 

"Nàng ?"

 

"Về Ân gia, nhớ tổ phụ ."

 

"Được, sáng mai nàng và cùng khởi hành, đưa nàng qua đó , một canh giờ sẽ đón."

 

Ân Huệ thường xuyên lui tới Ân gia với phận nữ tế, sắp xếp như nàng mãn nguyện , : "Đa tạ ."

 

Ngụy Yến trở : "Ngủ ."

 

Sáng hôm , khi khởi hành, Ngụy Yến cùng Ân Huệ qua thỉnh an Từ Vương phi. Về lý do ngoài, họ thẳng là về Ân gia thăm lão gia t.ử. Từ Vương phi đồng ý, chỉ dặn dò: "Đi , bảo phu xe đ.á.n.h xe chậm thôi."

 

Phu thê nàng cáo lui.

 

Khi khuất, bà v.ú bên cạnh Từ Vương phi : "Tam gia thật sự ngày càng sủng Tam phu nhân ."

Từ Vương phi nghĩ đến gương mặt rạng rỡ như hoa của Ân Huệ, mỉm : "Đều còn trẻ mà."

 

Mỹ nhân trẻ tuổi thì đáng yêu, nam nhân trẻ tuổi cũng kiên nhẫn hơn, giống như Vương gia đối với Lý trắc phi năm xưa cũng chiều chuộng như thế, nhưng giờ thì ? Không một nữ t.ử nào thể chỉ dựa nhan sắc mà giữ c.h.ặ.t lòng nam nhân. Thứ đó cũng quan trọng, danh tiếng, con cái, quyền thế, tiền bạc, bất kỳ thứ nào cũng đáng tin hơn tình yêu trai gái.

 

Ra khỏi cửa Đông Hoa, Ngụy Yến đỡ Ân Huệ lên xe ngựa. Nắng ấm chan hòa, tâm trạng Ân Huệ cũng , nhưng nhanh nàng phát hiện Ngụy Yến dường như lạnh lùng hơn bình thường.

 

"Vì tháp tùng ngoài nên vui ?" Ân Huệ thử hỏi.

 

Ngụy Yến liếc nàng một cái, đáp: "Đang nghĩ chuyện ở vệ sở."

 

Ân Huệ tin một nửa, dù thế nào nàng cũng cam đoan: "Lần báo hỷ cho tổ phụ xong, sẽ ngoan ngoãn ở vương phủ dưỡng thai, cả."

 

Nhắc đến đứa trẻ, thần sắc Ngụy Yến dịu đôi chút, nàng bảo: "Gặp lão gia t.ử cứ bảo mua đồ ăn cho Hành ca nhi ."

 

Ân Huệ : "Người yên tâm , tổ phụ thích xã giao, cần tìm cái cớ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-quy-phu/chuong-104.html.]

 

Ngụy Yến bèn im lặng.

 

Đến cửa Ân gia, xe dừng, Kim Tiễn lập tức xe đợi đỡ Ân Huệ. Ân Huệ rời ghế, khom lưng bước . Ngụy Yến gương mặt nàng đang cúi xuống, khựng một chút hỏi: "Nàng món gì ăn ? Ta mua luôn một thể."

 

Ân Huệ kinh ngạc đầu , định mua đồ ăn cho Hành ca nhi thật ?

 

Ngụy Yến chỉ chờ câu trả lời của nàng.

Ân Huệ nhanh ch.óng suy nghĩ : "Vậy qua chỗ nhà họ Liêu mua bánh bao nướng , mua nhiều một chút, mẫu cũng thích ăn món đó."

 

Ngụy Yến gật đầu, nàng Kim Tiễn đỡ vững đất, thấy nàng đầu với , hiệu thể . Ngụy Yến bèn sai phu xe khởi hành.

 

Ân Huệ tươi bước nhà. Thật khéo, Ân Cảnh Thiện đang định ngoài, thấy chất nữ, mặt lão đanh . Năm ngoái Ân Văn lão gia t.ử phạt cấm túc một năm, còn hai tháng nữa mới , chuyện thực chất là Ân Văn tự tự chịu, nhưng Ân Cảnh Thiện thấy con sai , đều tại Ân Huệ, cố tình lôi kéo Ân Lãng tranh đoạt gia sản, cố tình sắp xếp "con hồ ly tinh" nhà họ Liêu dụ dỗ nhi t.ử ngoan của lão.

 

"Mặt trời mọc đằng Tây , quý khách ghé thăm cơ đấy." Ân Cảnh Thiện mỉa mai.

 

Ân Huệ liếc qua cái bụng phệ của lão, thầm nghĩ ông xót con thế chẳng thấy gầy chút nào?

 

Lúc , lão gia Ân Dũng tin vội chạy tới, theo là Ân Lãng, thiếu niên mười sáu tuổi dáng như đốt tre mỗi tháng mỗi cao, giờ sắp đuổi kịp Ân Dũng, khí chất của thừa kế đích phòng ngày càng lộ rõ.

 

Tổ phụ vẫn khỏe mạnh như xưa, dần lộ vẻ sắc sảo, chạm mặt Ân Huệ mỉm . Ân Cảnh Thiện dám nổi nóng mặt lão gia, hầm hừ bỏ .

 

"A Huệ, lâu quá gặp, hôm nay về thế ?" Ân Dũng nhớ tôn nữ, lo vương phủ chuyện gì, việc Hoàng thượng lập Hoàng thái tôn cũng khiến ông lo lắng cho Yến Vương.

 

Ân Huệ khoác tay lão nhân gia nũng nịu: "Tất nhiên là về báo hỷ cho , lâu nữa sẽ thêm một đứa tằng tôn đấy."

 

Ân Dũng xong nghi ngại tan biến, vuốt râu lớn: "Tốt, càng nhiều càng , tổ phụ đầy hồng bao!"

 

Ân Huệ nhận thấy râu tóc tổ phụ vốn đen nhánh năm giờ thêm một lớp sợi bạc. Đều do Ân Văn ông tức giận. Tổ phụ cả đời lương thiện, chuyện trêu ghẹo cô nương nhà lành ở những gia đình giàu khác lẽ là gì, nhưng trong mắt tổ phụ thì chấp nhận hạt cát nào, mà kẻ phạm là đứa cháu đích tôn ông coi trọng nhất.

 

Ân Huệ quản Ân Văn, nhưng tổ phụ phiền lòng vì chuyện khác. Biên giới phía Bắc sắp chiến sự, hôm nay nàng về là để nhắc tổ phụ đổi tuyến đường buôn bán, tránh để như kiếp , đoàn buôn nửa đường Kim cướp sạch cả hàng lẫn bạc.

 

Biên cảnh phía Bắc đất Yến giáp với nước Kim, nước Kim cũng là một trong những điểm đến để nhà họ Ân buôn bán tơ lụa, diệp. Hơn nữa vì nhà họ Ân thông suốt quan hệ ở đất Yến nên tuyến đường đến nước Kim là dễ nhất.

 

Ân Dũng thường phái quản sự mang , còn ông thích chạy những tuyến đường xa và nguy hiểm hơn. Cũng may là , kiếp đoàn buôn đến nước Kim cướp, hàng mất cũng c.h.ế.t, lão nhân gia ở Bình Thành mới giữ mạng.

 

Nay Ân Huệ trọng sinh, tự nhiên giúp tổ phụ giữ hàng và của Ân gia.

 

Chuyện của Liêu Thu Nương và Ân Văn đây, Ân Huệ sắp xếp thứ từ , cộng thêm Ân Văn thực sự chuyện súc sinh, đó nàng bịa một giấc mơ nên lão gia t.ử mới dễ chấp nhận. chuyện đoàn buôn , nếu nàng đổ thừa cho giấc mơ, tổ phụ e là sẽ tin.

 

, Ân Huệ bảo Đức thúc và Kim Tiễn canh giữ bên ngoài, nàng đóng cửa , hạ thấp giọng hỏi lão gia t.ử: "Tổ phụ, chè và tơ lụa từ Giang Nam sắp về đến nơi ạ?"

 

Ân Dũng gật đầu: "Phải, lô định giao sang nước Kim, A Huệ đột nhiên hỏi ?"

 

Ân Huệ liếc Ân Lãng, giọng càng nhỏ hơn: "Tổ phụ, con một chút tin tức, nước Kim thể sắp dấy binh . Trong nửa năm tới nhà nhất đừng qua bên đó, mất một lô hàng là gì, chỉ sợ tổn hại cả mạng ."

 

Ân Dũng biến sắc, vô thức sang Ân Lãng, thoáng ý lo lắng thiếu niên sẽ lộ chuyện. Ân Lãng trong lòng cũng vô cùng chấn động, kinh ngạc vì tin tức, cảm động vì sự tin tưởng của tỷ tỷ dành cho .

 

Chuyện lớn như mà tỷ hề bảo tránh mặt, chứng tỏ nàng thực sự coi một nhà, là đáng tin cậy như lão gia t.ử .

 

Chạm ánh mắt của lão nhân gia, Ân Lãng khẽ gật đầu, tỏ ý rõ nặng nhẹ.

 

Ân Dũng tạm thời quản đến tôn t.ử, ông hỏi Ân Huệ với vẻ mặt nghiêm nghị: "Tin tức xác thực ?"

 

Ân Huệ gật đầu: "Cụ thể từ , thứ con thể cho , nhưng tôn nữ sẽ lấy việc ăn của nhà trò đùa, cũng mong tổ phụ hãy tin con một ."

 

Loading...