Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C83
Cập nhật lúc: 2026-03-24 20:58:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 83: LỜI MỜI CỦA TỬ THẦN – BỮA TIỆC "TÂN GIA" ĐẪM MÀU QUYỀN LỰC
Kinh thành đêm nay ngủ. Phố Thiên Minh, vốn dĩ là thánh địa của những kẻ nắm giữ vận mệnh tài chính và chính trị của đất nước, giờ đây bao phủ bởi một bầu khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Hàng trăm chiếc đèn l.ồ.ng bằng lụa đỏ thêu hình hoa vân mây treo cao những tán cây sưa cổ thụ, tỏa thứ ánh sáng đỏ rực như huyết dụ, hắt lên những bức tường đá xám của Vân Dinh.
Mùi hương gỗ sưa đỏ nghìn năm – thứ hương thơm quý tộc, trầm mặc và đầy uy quyền – lan tỏa khắp khu phố, đặc quánh đến mức lấn át cả mùi nước hoa Pháp nồng nặc phát từ phía dinh thự Lâm gia đối diện. Đó là một sự khẳng định ngạo nghễ về chủ quyền: Vô Niên trở , và , cô chỉ mang theo nghệ thuật, mà mang theo cả một trật tự mới.
Dàn xe sang trọng nối đuôi kéo dài từ đầu phố đến cuối phố. Nhờ danh tiếng "Quý nhân cứu mạng" phu nhân Chủ tịch Tỉnh và mối quan hệ thâm sâu với các doanh nhân trong Hội Ái Hữu phía Nam, Tĩnh Nhu tạo nên một kỳ tích ngoại giao. Những vị quan chức cao cấp nhất Thủ đô, những vị thẩm phán quyền uy và cả những ông trùm tài chính vốn nổi tiếng là khó gần, nay đều tề tựu đông đủ tại sân rồng của Vân Dinh.
Họ đến chỉ vì tò mò về "Thiên tài mộc nghệ 13 tuổi", mà còn vì sức nặng của những tấm thiệp mời bằng gỗ sưa mỏng như tờ giấy, khắc mộng khóa tinh xảo mà chỉ những kẻ địa vị thực sự mới hiểu hết giá trị. Giữa sảnh tiệc, Tĩnh Nhu ở vị trí chủ tọa. Ở tuổi 13, cô diện bộ sườn xám lụa đen thêu chỉ bạc hình phượng hoàng lửa đang tái sinh từ tro tàn. Khí chất của cô lúc còn là của một đứa trẻ, mà là sự tổng hòa giữa nét thanh tao của giới quý tộc cũ và sự sắc lạnh của một kẻ nắm quyền sinh sát.
8 giờ tối, một chiếc xe lăn đẩy sảnh tiệc. Lâm lão gia – từng là "ông trùm" ngành mộc một thời, giờ đây già yếu, da dẻ nhăn nheo, đôi mắt đục ngầu vì chứng bại liệt – bất động. Theo lão là Lâm Tuyết Vy, diện bộ váy hội màu đỏ rực rỡ nhất để cố gắng lấy hào quang đang lụi tàn. Tuy nhiên, ngay giây phút bước sảnh, Tuyết Vy khựng .
Trước mặt cô , đứa trẻ nhặt rác lem luốc năm nào ở bãi rác Thanh Khê, kẻ mà cô từng coi là cỏ rác chân, giờ đây đang chễm chệ chiếc ghế "Long Đình" tạc từ gỗ sưa đỏ nghìn năm. Tĩnh Nhu Lâm Tuyết Vy bằng ánh mắt của một kẻ ban phát sự sống, một cái xuyên thấu qua lớp trang điểm đắt tiền để thấy sự mục nát bên trong tâm hồn kẻ thủ ác.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Lâm tiểu thư, Lâm lão gia, thật vinh hạnh khi hai từ chối lời mời của một 'kẻ thấp kém' như ," Tĩnh Nhu cất giọng thanh thoát, nhưng từng chữ đều như nhát đục găm thẳng tim đối phương.
Sự bàng hoàng của Lâm Tuyết Vy lan tỏa khắp sảnh tiệc. Cô nhận vị "Nữ chủ Vô Niên" bí ẩn, đ.á.n.h sập hàng loạt chi nhánh phía Nam của , chính là đứa con gái của bà Vân Kiều. Áp lực ngoại giao từ các vị quan chức xung quanh khiến Tuyết Vy thể đầu bỏ chạy. Cô buộc tiến gần, cúi đầu chào theo nghi thức xã giao nhưng đôi bàn tay bọc lụa trắng đang run lên bần bật.
"Vân tiểu thư... thật ngờ cô còn sống, còn đạt đến tầm cao ," Tuyết Vy rít qua kẽ răng, cố giữ nụ giả tạo môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c83.html.]
Tĩnh Nhu khẽ nhếch môi. Cô hiệu cho A Lực mang một chiếc tráp nhỏ. Đó là một chiếc tráp bằng gỗ mun đen (Hắc Mộc) – loại gỗ đen thẫm, lạnh lẽo, y hệt như mảnh gỗ mun mà Tĩnh Nhu tìm thấy trong di vật cuối cùng của tại hiện trường vụ cháy mười năm .
Cô chậm rãi bước xuống khỏi vị trí chủ tọa, tiến sát bên Tuyết Vy. Trong gian tĩnh lặng của bữa tiệc, Tĩnh Nhu ghé sát tai cô , thở lạnh lẽo như băng giá:
"Món quà để kỷ niệm mười năm chúng gặp. Ký ức về 'Hắc Mộc' chắc cô vẫn quên chứ? Mẹ gửi nó cho cô thông qua bàn tay của . Gỗ mun bền, nó thể giữ kín bí mật... hoặc thể trở thành nắp quan tài cho những kẻ dối trá."
Choảng!
Chiếc ly pha lê đựng rượu vang đỏ tay Lâm Tuyết Vy rơi xuống sàn đá thạch , vỡ tan tành. Rượu vang b.ắ.n tung tóe, vấy đỏ cả bộ váy hội sang trọng của cô như một vệt m.á.u loang lổ. Giới thượng lưu xung quanh bắt đầu xì xào, những ánh mắt khinh miệt và nghi ngờ đổ dồn về phía kế vị họ Lâm. Sự thất thế của Lâm gia sự trỗi dậy mạnh mẽ và đầy quyền uy của Vô Niên hiện lên rõ mồn một ngay giữa sảnh tiệc vàng son .
Khi bữa tiệc tàn, những vị khách bắt đầu về với những câu chuyện chấn động về "Sự trở về của họ Vân", Tĩnh Nhu một ban công cao nhất của Vân Dinh. Gió đêm Thủ đô thổi tung tà áo lụa đen. Phía đối diện, dinh thự Lâm gia im lìm, chìm trong bóng tối như một ngôi mộ cổ.
A Lực và Tiểu Mao bước phía cô, gương mặt đầy vẻ tự hào. "Tiểu thư, mạng lưới 'Nhãn Mộc' phủ khắp 36 phố phường Kinh kỳ. Không một thở nào của Lâm gia lọt khỏi sự giám sát của chúng ," Tiểu Mao báo cáo.
Tĩnh Nhu khẽ chạm chiếc khánh bạc cổ, giờ đây khắc thêm vạch khía thứ bảy: "Huyết Thệ". Cô xuống dòng thưa thớt phố Thiên Minh, đôi mắt rực lên ngọn lửa báo thù nhưng vô cùng tỉnh táo.
"A Lực, Tiểu Mao... Từ đêm nay, Thủ đô sẽ học cách thở theo nhịp đập của mộng khóa Vô Niên. Lâm Tuyết Vy nếm vị của m.á.u, giờ là lúc để cô thấy sự sụp đổ của một vương triều dối trá. Đừng để cô ngủ yên, hãy để mỗi thớ gỗ trong nhà cô đều thì thầm những lời phán xét của họ Vân."
Dưới ánh trăng mờ, Vân Dinh bừng sáng một cách cô độc nhưng đầy quyền uy. Một chương mới đẫm m.á.u của quyền mưu và mộc nghệ chính thức bắt đầu. Phượng hoàng về tổ, và , nó sẽ thiêu rụi cả Kinh thành để tìm công lý cho những khuất.
"Ngày mai," Tĩnh Nhu thầm thì với bóng tối, "chúng sẽ bắt đầu thu lưới. Lâm gia... nợ m.á.u trả bằng m.á.u, nợ gỗ trả bằng mộng khóa."