Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C51
Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:08:49
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 51: SỰ PHỒN HOA GIẢ TẠO – KHI GỖ TẠP ĐEO MẶT NẠ SƯA ĐỎ
Phố huyện X những ngày vụ thanh trừng dường như khoác lên một diện mạo mới, náo nhiệt đến lạ thường. Danh tiếng của Vô Niên Các, vốn dĩ chỉ là những lời đồn thổi ma mị trong giới thợ mộc, nay vượt khỏi những lũy tre làng, lan xa đến tận những phủ xa hoa Tỉnh lỵ. Người kháo về những bộ bàn ghế dùng đinh mà vững chãi nghìn năm, về những khối gỗ sưa đỏ khả năng định thần, an giấc. Chính cái sức hút mãnh liệt vô tình nhóm lên ngọn lửa tham lam của những kẻ trục lợi, biến phố huyện vốn thanh bình thành một công xưởng khổng lồ của sự dối trá.
Nằm ngay trục đường chính dẫn bến xe, "Đại Nam Mộc Gia" – tiệm đồ gỗ quy mô lớn nhất huyện – đang trải qua những ngày hoàng kim từng . Từ tờ mờ sáng, tiếng đục đẽo vội vã, tiếng cưa máy rít lên ch.ói tai phá tan sự tĩnh lặng của sương sớm. Mùi sơn nồng nặc, hăng hắc trộn lẫn với mùi dung môi hóa học rẻ tiền bay xa hàng dặm, khiến những ngang qua khỏi hắt vì khó chịu. Ngay mặt tiền lộng lẫy, gã chủ tiệm cho treo một tấm biển sơn son vàng ngạo nghễ: "Đại lý ủy quyền duy nhất của Vô Niên – Tinh hoa mộng khóa họ Vân".
Tĩnh Nhu nép bên hiên một quán đối diện, đôi mắt nheo vành nón lá rách rưới. Một sự mỉa mai cay đắng trào dâng trong lòng thiếu nữ mang linh hồn của bậc thầy mộc nghệ. Cô thấy những đoàn xe ngựa, xe tải nối đuôi chờ nhận hàng, thấy những vị khách mặc áo gấm, đeo nhẫn ngọc hăm hở bước tiệm với hy vọng sở hữu một mảnh "linh hồn" của họ Vân. Họ rằng, đằng lớp sơn bóng loáng là một sự vấy bẩn tàn khốc lên nghệ thuật mà cha cô đ.á.n.h đổi cả mạng sống để gìn giữ.
Sáng hôm đó, một chiếc xe kéo sang trọng dừng cửa Đại Nam Mộc Gia. Bước xuống xe là một thiếu nữ trẻ, diện bộ sườn xám lụa màu ngọc bích thêu hoa tinh xảo, tay cầm chiếc quạt lụa che nửa gương mặt thanh tú. Đi theo cô là một nam nhân cao lớn, lầm lì trong bộ đồ gia nhân sẫm màu, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng luôn cảnh giác xung quanh. Đó chính là Tĩnh Nhu và A Lực.
"Tiểu thư mua đồ hồi môn ? Mời , mời ! Ở đây chúng những tuyệt tác mộng khóa mà ngay cả kinh thành cũng thèm !" Gã chủ tiệm tên Biện, một kẻ gương mặt béo múp và đôi mắt ti hí luôn rực lên tia xảo quyệt, đon đả chạy chào mời.
Tĩnh Nhu gì, chỉ khẽ gật đầu, bước chân nhẹ nhàng lướt sàn gỗ. Cô dừng ở gian trưng bày rực rỡ bên ngoài mà chủ động tiến thẳng khu xưởng phía , nơi khói bụi mù mịt và hàng chục thợ mộc đang việc cật lực.
Tại đây, sự thật trần trụi hiện mắt cô như một nhát d.a.o đ.â.m tim nghệ nhân. Dưới ánh sáng nhập nhẹ của những bóng đèn dây tóc, Tĩnh Nhu thấy những gỗ tạp, gỗ xà cừ rẻ tiền đang thợ quét lên một lớp nước màu hóa học đỏ sậm để mô phỏng vân gỗ sưa. Những khối gỗ phơi khô, nhựa vẫn còn rỉ , đem đục đẽo thô thiển.
Kinh tởm hơn cả là cách chúng xử lý các khớp mộng. Trong kỹ thuật mộng khóa đích thực của họ Vân, các khớp nối đạt đến độ chính xác tuyệt đối, nơi thớ gỗ "nuốt" lấy thớ gỗ , tạo nên một lực căng nội tại giúp công trình tự khóa c.h.ặ.t mà cần ngoại vật. ở đây, gã Biện cho thợ dùng đinh sắt giấu kín bên trong. Chúng đục một cái lỗ nông, đóng đinh lấy mùn cưa trộn keo con ch.ó lấp đầy lên , đó mài phẳng và sơn đè lên.
"Chiếc ghế ... giá bao nhiêu?" Tĩnh Nhu khẽ chạm tay một chiếc ghế bành bát tiên. Chỉ cần một cái chạm nhẹ, thông qua sự rung động của đầu ngón tay, cô cảm nhận sự "rỗng tuếch" bên trong. Thớ gỗ hề sự liên kết, tiếng vang của nó đục ngầu, chứng tỏ bên trong khoan đục vô tội vạ để nhét đinh và keo dán.
"Dạ, bộ bằng sưa đỏ chính tông, mộng khóa âm dương mười hai lớp, giá chỉ ba trăm đồng bạc!" Gã Biện ba hoa, tay vỗ vỗ mặt ghế. "Hàng của Vô Niên Các do chính chúng gia công, tiểu thư cứ yên tâm về độ bền!"
A Lực lưng Tĩnh Nhu, nắm tay gã siết c.h.ặ.t đến mức rõ tiếng xương chuyển động. Gã lao lên bẻ gãy cổ tên l.ừ.a đ.ả.o ngay lập tức. Tĩnh Nhu khẽ giơ tay ngăn . Cơn giận của cô bộc phát ngoài bằng sự thô bạo, nó cô đặc thành một khối băng lạnh lẽo trong đáy mắt.
Với Tĩnh Nhu, mộc nghệ chỉ là nghề, đó là một tôn giáo. Cha cô từng dạy rằng: "Gỗ linh hồn, mộng tính cách. Kẻ dùng đinh sắt gỗ quý là kẻ đang đóng đinh trái tim của thiên nhiên." Nhìn những khớp mộng giả tạo, những vết keo nhem nhuốc che đậy bởi lớp sơn bóng bẩy, Tĩnh Nhu cảm thấy như chính danh dự của họ Vân đang chà đạp gót giày của sự tham lam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c51.html.]
Cô vòng quanh xưởng, liếc mắt qua những bộ mộng khóa "vạn năng" mà chúng đang quảng cáo. Thực chất, đó chỉ là những mảnh gỗ cắt gọt sơ sài, chồng chéo lên theo một quy luật vật lý nào. Chúng tự khóa, chúng chỉ đang "tựa" nhờ lực dính của hóa chất. Trong điều kiện thời tiết hanh khô của phương Bắc, chỉ cần hai tháng, lớp keo sẽ giòn gãy, đinh sắt sẽ rỉ sét do nhựa gỗ ăn mòn, và bộ tuyệt tác sẽ sụp đổ như một lâu đài cát.
"Tiểu thư thấy ? Có đặt cọc ngay ?" Gã Biện vẫn nhận t.ử thần đang ngay cạnh .
Tĩnh Nhu , gã bằng ánh mắt sâu thẳm. "Hàng ... ''. Đẹp đến mức cả tỉnh đều đến danh tiếng của Đại Nam Mộc Gia."
Cô lấy một thỏi vàng nhỏ từ trong túi lụa, đặt lên bàn gỗ đầy bụi cưa. " đặt cọc . Năm ngày nữa, khi cuộc triển lãm mỹ nghệ của Tỉnh diễn , bộ ghế trưng bày ở vị trí trang trọng nhất, danh nghĩa 'Ủy quyền Vô Niên'. Ông ?"
Gã Biện sáng mắt lên như mèo thấy mỡ, vồ lấy thỏi vàng. "Được! Chắc chắn ! Tiểu thư quả là mắt !"
Khi bước khỏi cửa tiệm, sương mù tan hẳn, nhường chỗ cho cái nắng hanh hao của phố huyện. A Lực kìm sự thắc mắc: "Tiểu thư, tại cho chúng tiền? Chúng đang bôi nhọ thanh danh của họ Vân, lẽ huyết tẩy tiệm ngay lập tức."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Tĩnh Nhu bước thong thả, tà áo sườn xám bay nhẹ trong gió. Gương mặt cô lúc bình thản đến đáng sợ.
"Huyết tẩy một tiệm mộc thì dễ, nhưng để sạch sự dối trá trong lòng thì cần một đòn đau đớn hơn. A Lực, kẻ thù mạnh nhất là lúc chúng đang phòng , mà là lúc chúng đang ở đỉnh cao của sự tự mãn. Ta cho gã Biện mượn danh Vô Niên, cho gã tiền để gã dồn hết tâm huyết 'những cái xác hồn' đó. Càng nhiều đến gã là đại lý của Vô Niên, thì cú ngã của gã sẽ càng vang dội."
Cô dừng bên cầu đá, dòng nước chảy xiết bên .
"Vàng của dễ cầm như . Năm ngày nữa, tại cuộc triển lãm, sẽ cho tất cả các quan chức và đại gia thấy thế nào là mộng thật, thế nào là mộng giả. Khi bộ ghế sụp đổ ngay mặt họ, Đại Nam Mộc Gia sẽ chỉ phá sản, mà gã Biện sẽ dùng mạng để đền tội l.ừ.a đ.ả.o. Và quan trọng nhất, lúc đó Vô Niên Các thật sự mới chính thức xuất hiện như một vị cứu tinh."
Tĩnh Nhu siết c.h.ặ.t chiếc quạt lụa. Cô chỉ đang bảo vệ một cái tên, cô đang thiết lập một trật tự mới: Nơi mà sự dối trá chỗ dung ánh sáng của mộng khóa chân chính. Sự phồn hoa giả tạo của Đại Nam Mộc Gia chỉ là lớp vỏ mục nát, và cô sẽ là bóc trần nó cho cả thế giới thấy.
"Về thôi," Tĩnh Nhu khẽ . "Bảo Tiểu Mao chuẩn 'món quà' đặc biệt cho buổi triển lãm. Chúng sẽ cho Lâm Tuyết Vy , trò chơi mèo vờn chuột ở phố huyện ... đến lúc kết thúc để nhường chỗ cho một sân khấu lớn hơn."
Bóng nắng đổ dài mặt lộ, Tĩnh Nhu , A Lực theo , hai bóng hình lặng lẽ nhưng mang theo sức mạnh của một cơn bão đang tích tụ. Phố huyện vẫn ồn ào mùi sơn, nhưng trong bóng tối, những chiếc đinh sắt bên trong gỗ sưa giả đang âm thầm rỉ sét, báo hiệu một sự sụp đổ thể tránh khỏi.