Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C49

Cập nhật lúc: 2026-03-19 20:03:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 49: ĐÊM HUYẾT TẨY – SỰ SỤP ĐỔ CỦA NHỮNG ĐẾ CHẾ BÙN LẦY

Trời đêm Phố Huyện X như x.é to.ạc bởi một cơn thịnh nộ từ thiên giới. Những dải chớp tím rạch ngang bầu trời đen kịt, để lộ trong khoảnh khắc ngắn ngủi những hình thù vặn vẹo của những dãy nhà kho bỏ hoang phía Tây. Mưa trút xuống xối xả, từng hạt nước nặng trịch đập mái tôn rỉ sét tạo nên những thanh âm chát chúa, át cả tiếng gió rít qua những khe hở mộng gỗ mục nát.

Trong cái gian sũng nước và nghẹt thở , một mùi vị đáng sợ bắt đầu lan tỏa, len lỏi qua làn mưa lạnh lẽo: mùi tanh nồng của m.á.u tươi.

Tại khu vực kho bãi bỏ hoang – nơi vốn là ranh giới mong manh giữa hai địa hạt – bóng tối còn tĩnh lặng. Những ánh đèn bão chập chờn màn mưa quật cho xiêu vẹo, soi rọi những gương mặt bặm trợn, đầy sát khí. Băng Độc Cáp và Thiết Lang, những mồi nhử tinh vi của Tĩnh Nhu, giờ đây dốc bộ lực lượng một cuộc huyết chiến sinh t.ử.

Mục tiêu của chúng còn là địa bàn danh dự, mà là hai chiếc tráp "Bách Bảo" lấp lánh ánh vàng đang đơn độc một chiếc bục gỗ giữa sân kho. Đối với những kẻ cả đời ngụp lặn trong bùn lầy của sự nghèo đói và tham lam, những thỏi vàng chính là tấm vé thông hành đến thiên đường, là cứu cánh duy nhất để thoát khỏi kiếp lục lâm.

Thất "Thẹo" – thủ lĩnh băng Độc Cáp – gạt nước mưa mặt, thanh mã tấu trong tay gã sứt mẻ vì những cú va chạm đó. Gã gầm lên một tiếng đầy thú tính, lao về phía Hùng "Gấu".

"Vàng của tao! Thằng khốn, mày dám động đồ của đại gia kinh thành gửi cho tao ?"

Hùng Gấu đáp lời, gã vung thanh đoản đao nặng trịch, c.h.é.m sạt qua vai một đàn em của Độc Cáp. Đôi mắt gã đỏ rực như mắt sói đói. Gã tin chắc rằng chiếc tráp vốn thuộc về , là phần thưởng cho những chuyến hàng lậu mà gã bảo kê trót lọt.

Tiếng kim khí va chạm chan chát tiếng sấm át , nhưng những tia lửa xẹt giữa màn đêm rực rỡ đến đau lòng. Đàn em của hai bên lao như những con thiêu . Máu trộn lẫn nước mưa, chảy thành những dòng đỏ sẫm kẽ chân, thấm nền đất bùn nhão nhoét. Chúng tự tàn sát lẫn , điên cuồng và mù quáng, mà hề rằng kẻ thực sự dựng lên màn kịch đang cách đó xa, bình thản như một vị thần giám sát địa ngục.

Trên sân thượng của một nhà kho cao nhất, khuất trong bóng tối của một tán cây cổ thụ, Tĩnh Nhu lặng lẽ chiếc ô đen lớn do A Lực cầm. Bộ sườn xám màu đen tuyền hòa lẫn đêm tối, chỉ đôi mắt cô là rực sáng, phản chiếu ánh chớp từ phía chân trời. Cô xuống đám đông đang xâu xé bên bằng một sự lạnh lùng đến cực đoan. Với cô, đây là một cuộc chiến, mà là một quá trình "thanh lọc" cần thiết để gỡ bỏ những dăm gỗ thừa thãi bức tranh mộng khóa của phố huyện.

"Tiểu thư, chúng chạm bẫy," A Lực khẽ , giọng trầm mặc và đều đặn, hề ảnh hưởng bởi khí c.h.ế.t ch.óc phía .

lúc đó, giữa sân kho, Thất Thẹo và Hùng Gấu bằng một nỗ lực cuối cùng cùng lúc vồ lấy hai chiếc tráp. Hai gã trùm giang hồ, thở đứt quãng, đôi tay run rẩy đầy m.á.u, mỗi kẻ bám lấy một nửa chiếc tráp như bám lấy sinh mạng.

"Mở ! Chia đôi hoặc cùng c.h.ế.t!" Thất Thẹo hét lên trong cơn loạn trí.

Hai gã cùng gồng sức bật nắp hộp. vì ánh vàng kim rực rỡ mà chúng mong đợi, một âm thanh cạch khô khốc vang lên từ bên trong thớ gỗ. Đó là tiếng của những bánh răng mộng khóa siêu nhỏ Tĩnh Nhu tính toán đến từng milimet.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Ngay lập tức, từ bốn góc của chiếc tráp, một làn khói trắng xanh phun mãnh liệt, nhanh ch.óng màn mưa cuốn nhưng cũng đủ để bao phủ lấy hai gã trùm. Đây là màn sương độc "Mê Tâm" – một hỗn hợp thảo d.ư.ợ.c gây ảo giác cực mạnh trộn với nhựa sưa trắng. Đồng thời, tám cây kim nhỏ như sợi tóc, tẩm t.h.u.ố.c tê nồng độ cao, từ bên trong nắp hộp b.ắ.n theo quỹ đạo hình quạt.

Thất Thẹo và Hùng Gấu khựng . Trong mắt chúng, đối phương đột ngột biến thành những con quái vật đáng sợ từ địa ngục. Những thỏi vàng trong tráp biến thành những con rắn độc quằn quại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c49.html.]

"Quỷ! Có quỷ!" Hùng Gấu gào lên, vung d.a.o c.h.é.m loạn xạ trung.

Cơn ảo giác khiến chúng tự tàn sát lẫn điên cuồng hơn bao giờ hết. Đàn em hai bên thấy trùm của hóa điên cũng hoảng loạn mất phương hướng. Trong bóng tối nồng nặc sương độc và mưa bão, kẻ thù lớn nhất của chúng lúc chính là nỗi sợ hãi và sự tham lam đang ngự trị trong tâm khảm.

Tĩnh Nhu khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn gỗ tay, hiệu cho Giai đoạn 2 của kế hoạch bắt đầu.

"Đã đến lúc thu lưới. A Lực, . Đừng g.i.ế.c chúng, hãy cho chúng thấy sức mạnh của trật tự mới."

Như một bóng ma rời khỏi cành cây, A Lực lao xuống từ độ cao hơn năm mét. Thân pháp của nhanh đến mức mưa dường như kịp chạm vạt áo. Khác với lũ lưu manh dùng mã tấu thô kệch, v.ũ k.h.í của A Lực chỉ là hai thanh đoản đao bằng gỗ trắc đen bóng, sắc cạnh nhưng cứng hơn thép nguội.

A Lực lướt giữa những kẻ đang gào thét vì ảo giác. Cậu di chuyển theo bộ pháp mộng khóa – mỗi bước chân đều rơi những điểm mù của đối phương. Một gã đàn em Thiết Lang vung đao c.h.é.m tới, A Lực chỉ khẽ nghiêng , thanh gỗ trắc trong tay đập mạnh huyệt đạo bên cổ gã. Một tiếng khục nhỏ vang lên, gã đàn em đổ gục xuống như một khúc cây khô mà kịp thốt một lời.

Chỉ trong vòng vài phút, A Lực một áp đảo bộ hiện trường. Cậu tốn sức, mỗi đòn đ.á.n.h đều chính xác, gọn gàng và đầy uy lực. Những gã giang hồ thô lỗ, vốn chỉ dùng sức mạnh cơ bắp, giờ đây trông thật t.h.ả.m hại kỹ năng chiến đấu thượng thừa trui rèn từ sự nhẫn nại của thợ mộc.

Cuối cùng, A Lực giữa sân, vung nhẹ thanh gỗ để nước mưa trôi sạch sẽ. Dưới chân , Thất Thẹo và Hùng Gấu lịm vì t.h.u.ố.c tê và kiệt sức, bất động như những cái xác hồn.

lúc , từ trong các góc tối của kho bãi, hàng chục đứa trẻ Bóng Đêm xuất hiện. Chúng cầm v.ũ k.h.í, mà cầm những chiếc đèn l.ồ.ng hoa văn Vân Mây rực rỡ. Ánh sáng vàng dịu từ đèn l.ồ.ng xua tan màn sương độc và bóng tối u ám, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo giữa cơn bão.

Tĩnh Nhu chậm rãi bước xuống cầu thang sắt, chiếc ô đen vẫn che khuất nửa gương mặt cô. Cô những kẻ còn sót – những tên đàn em đang run rẩy quỳ rạp đất vì kinh sợ.

"Độc Cáp và Thiết Lang c.h.ế.t kể từ đêm nay," giọng Tĩnh Nhu vang lên, thanh thoát nhưng mang theo sức nặng ngàn cân. " các ngươi cần c.h.ế.t theo chúng. Vô Niên Các cần những kẻ g.i.ế.c mướn, chúng cần những bảo vệ trật tự."

về phía bến bãi giờ tan hoang, nơi m.á.u và bùn lầy đang mưa rửa trôi.

"Từ giờ, bến bãi sẽ quản lý bởi Minh Viễn Thương Hội. Ai cuộc đời, hãy dậy và theo Bóng Đêm về quán . Ai tiếp tục kiếp bùn lầy, cứ việc đây cùng hai tên trùm của các ngươi."

Dưới sự áp đảo tuyệt đối về kỹ năng của A Lực và sự thần bí của Tĩnh Nhu, những kẻ sống sót đồng loạt cúi đầu. Họ nhận rằng, sự "cứu rỗi" là lòng nhân từ, mà là một sự chuyển giao quyền lực tàn khốc. Họ thoát khỏi tay những con thú ăn thịt, để rơi tay một thợ mộc vĩ đại – sẽ gọt giũa cuộc đời họ thành những mắt xích trong một cỗ máy quyền lực khổng lồ.

Tĩnh Nhu lưng bước , bóng dáng cô nhỏ bé giữa màn mưa bão nhưng mang khí chất của một nữ vương đang bình định giang sơn. Đêm huyết tẩy kết thúc, hai đế chế bùn lầy của Phố Huyện X chính thức sụp đổ, nhường chỗ cho một trật tự mới mang tên Vô Niên.

Mưa vẫn rơi, nhưng mùi m.á.u nhạt dần, đó là mùi hương thanh khiết của gỗ sưa từ chiếc tráp mộng khóa đang mở toang. Những thỏi vàng thật vẫn đó, rạng rỡ ánh chớp, như một lời nhắc nhở về cái giá của sự tham lam và sự khởi đầu của một thời đại mới.

Loading...