Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C39

Cập nhật lúc: 2026-03-18 20:56:04
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 39: LỄ BẾ GIẢNG CỦA BÓNG ĐÊM – NHỮNG LƯỠI DAO ĐÃ SẮC

Tiết trời vùng biên viễn những ngày cuối cùng của Giai đoạn 1 bỗng trở nên lặng lẽ lạ thường. Những cơn mưa xuân dầm dề dứt, nhường chỗ cho màn sương mù đặc quánh bao phủ lấy làng Thanh Khê và khu đặc khu quân sự ngầm của Vô Niên Các. Trong cái tĩnh mịch , một bầu khí trang nghiêm đến nghẹt thở đang bao trùm lấy gian hầm chính.

Hôm nay là ngày "Lễ bế giảng" – cái tên vẻ thư sinh, nhưng đối với mười đứa trẻ mồ côi từng nhặt rác để sống qua ngày, đây là cuộc sát hạch sinh t.ử. Tĩnh Nhu bục gỗ cao, chiếc áo choàng lông thú trắng tôn lên vẻ uy nghiêm lạnh lùng của một vị thủ lĩnh thực thụ. Dưới chân cô, mười thiếu niên thẳng tắp như những cây tùng giữa bão tuyết, ánh mắt chúng còn vẻ ngây thơ, mà rực cháy một thứ kỷ luật sắt thép.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

"Các em trải qua một năm rèn luyện trong bùn lầy và gỉ sắt." – Giọng Tĩnh Nhu vang vọng, đanh thép – "Hôm nay, chấm điểm các em bằng giấy mực. chấm điểm bằng kết quả thực chiến. Kẻ thù của chúng ở kinh thành đợi các em trưởng thành, chúng chỉ đợi các em sơ hở để kết liễu. Vì , bài thi cuối cùng là tấm vé để các em bước chân khỏi Thanh Khê."

Mục tiêu của cuộc sát hạch là một đống sắt vụn trong bãi rác, mà là tư dinh của Trưởng huyện – nơi canh phòng cẩn mật nhất phố huyện với hai tầng bảo an và hệ thống ch.ó nghiệp vụ.

Nhiệm vụ: Đánh cắp "Danh sách đen".

Đây là tập hồ sơ mật chứa tên những doanh nghiệp, chủ thầu tại tỉnh lỵ đang Lâm gia và tay chân chính trị chèn ép, tống tiền hoặc chuẩn thôn tính. Tĩnh Nhu cần danh sách để bàn đạp cho Giai đoạn 2 – cô sẽ đóng vai "Quý nhân cứu mạng" để chiêu mộ những thế lực về trướng Vô Niên Các.

"Yêu cầu: Không để dấu vết. Không dùng vũ lực gây thương vong trừ khi tính mạng đe dọa. Thời gian: Từ giờ đến khi gà gáy sáng." – Tĩnh Nhu phất tay, mười cái bóng đen lập tức tan biến màn sương mù như những bóng ma.

Tiểu Mao, đứa trẻ gầy gò nhất ngày nào, giờ đây lột xác thành một thiếu niên tinh ranh với đôi mắt sáng quắc. Cậu lao thẳng dinh thự. Trong suốt ba ngày đó, Tiểu Mao dùng mạng lưới "ăn mày và đ.á.n.h giày" tại phố huyện để nắm rõ thói quen sinh hoạt của từng trong nhà Trưởng huyện.

Tại hiện trường, Tiểu Mao ở một góc khuất, tay cầm một chiếc ống đồng tự chế áp tường bao. Cậu bằng mắt, mà "" bằng tai. Cậu tính toán nhịp bước chân của lính gác, tiếng lạch cạch của khớp cửa và cả thở của lũ ch.ó săn đang ngủ say khi bí mật tẩm t.h.u.ố.c mê nhẹ thức ăn từ chiều.

"Tổ 1, theo hướng hướng gió, rải bột khử mùi. Tổ 2, chuẩn dây cáp mộng khóa." – Tiểu Mao lệnh qua hệ thống mật mã bằng tiếng huýt sáo giả giọng chim đêm.

Cậu chế một loại "khóa vạn năng" dựa nguyên lý mộng khóa của Nghệ nhân Diệp. Khi đối mặt với chiếc két sắt đời cũ trong phòng việc của Trưởng huyện, Tiểu Mao dùng b.úa đục. Cậu dùng một sợi dây đồng mảnh, luồn khe khóa, lắng tiếng chuyển động của các bánh răng.

Cạch... Cạch...

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, âm thanh đó đối với Tiểu Mao to như tiếng sấm. Với sự kiên nhẫn đáng sợ, mở toang cánh cửa két sắt chỉ trong vòng ba phút – một kỷ lục mà ngay cả những tay trộm chuyên nghiệp nhất cũng ngả mũ. Cậu nhanh ch.óng lấy chiếc máy ảnh phim đen trắng (quà từ dì Lan) để chụp tập hồ sơ, đó trả thứ về vị trí cũ một cách hảo đến mức một hạt bụi nào xê dịch.

Nếu Tiểu Mao là bộ não, thì A Lực chính là cánh tay đắc lực nhất. Trong khi Tiểu Mao đột nhập, một tình huống bất ngờ xảy : gã Chánh văn phòng huyện, một kẻ nghiện rượu, bỗng nhiên trở tư dinh sớm hơn dự kiến cùng hai tên vệ sĩ s.ú.n.g.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c39.html.]

Lúc , bản lĩnh của A Lực mới thực sự phát lộ. Cậu nấp xà nhà, hình áp sát những thớ gỗ, nhịp tim hạ thấp đến mức tối thiểu. Khi một tên vệ sĩ tiến gần đến khu vực két sắt, A Lực khẽ vươn tay.

Cậu dùng đoản đao. Cậu dùng kỹ thuật "Điểm huyệt mộc khóa" mà Lão mù Quách truyền dạy. Chỉ bằng hai ngón tay gầy guộc nhưng cứng như thép nguội, A Lực ấn mạnh huyệt gáy của tên vệ sĩ. Hắn ngã xuống im lặng như một bao gạo, kịp phát một tiếng động nhỏ nhất. A Lực đỡ lấy hình gã, nhẹ nhàng đặt xuống sàn nhà như đang đặt một đứa trẻ ngủ.

lúc đó, tên vệ sĩ thứ hai bước . Hắn cảm thấy điều bất thường, tay đặt bao s.ú.n.g. A Lực hề nao núng. Cậu rút từ trong đai lưng một chiếc "Ná mộng khóa", phóng một mũi kim gỗ nhỏ xíu rãnh khía chứa t.h.u.ố.c ngủ nồng độ cao. Mũi kim ghim chính xác bắp tay gã, khiến gã đổ gục ngay lập tức.

Trong suốt quá trình đó, gương mặt A Lực lạnh lùng một cảm xúc. Cậu còn là đứa trẻ hung hăng đ.á.n.h ở đầu làng, là một thợ săn lạnh lùng đang bảo vệ đàn em của . Cậu thu dọn hiện trường, xóa sạch vết giày và hỗ trợ Tiểu Mao rút lui qua đường cửa sổ mái.

Bốn giờ sáng, khi tiếng gà gáy đầu tiên vang vọng từ làng Thanh Khê, mười đứa trẻ tề tựu đông đủ tại hầm ngầm. Tiểu Mao đặt cuộn phim và bản của "Danh sách đen" lên bàn mặt Tĩnh Nhu. Toàn chúng sũng nước sương và bùn đất, nhưng đôi mắt đứa nào cũng lấp lánh sự tự hào.

Tĩnh Nhu kiểm tra tập hồ sơ. là những gì cô cần. Những cái tên đại gia ở tỉnh lỵ Lâm gia ép đến đường cùng sẽ là những quân bài chủ lực của cô trong Giai đoạn 2.

"Tiểu Mao, em công tác trinh sát. A Lực, em thể hiện sự điềm tĩnh tuyệt vời khi xử lý tình huống phát sinh." – Tĩnh Nhu bước xuống, đích thắt chiếc khánh bạc mộng khóa cổ mỗi đứa – "Hôm nay, các em chính thức nghiệp. Từ giây phút , các em còn là những đứa trẻ mồ côi Thanh Khê. Các em là Lữ đoàn Bóng Đêm của Vô Niên Các."

"Nghe rõ đây!" – Tĩnh Nhu hét lớn – "Phía chúng là tỉnh lỵ đầy cạm bẫy, và xa hơn là kinh thành rực rỡ nhưng thối nát. Thế giới sẽ đến tên các em, nhưng chúng sẽ run sợ sự hiện diện của các em trong bóng tối. Những lưỡi d.a.o sắc, giờ là lúc chúng đòi nợ!"

"Vì Vô Niên! Vì Tiểu thư!" – Mười tiếng hô đồng thanh rền vang, rung chuyển cả những vách thép của pháo đài ngầm.

Dì Vân Lan và Nghệ nhân Diệp quan sát từ phía rèm, khỏi bàng hoàng. Một năm , họ thấy những đứa trẻ tranh từng mẩu bánh mì khô, từng đồng tiền lẻ. Giờ đây, chúng là những cá nhân thể độc lập tác chiến, sở hữu kỹ năng mà những đặc vụ lão luyện cũng dè chừng.

Tĩnh Nhu Tiểu Mao và A Lực, lòng thầm gật đầu. Tiểu Mao học cách dùng trí để thắng lực, nhẫn nhịn để chờ thời cơ. A Lực học cách kiềm chế cơn giận, biến sức mạnh cơ bắp thành sự chuẩn xác của mộng khóa.

"Dì Lan, bác Diệp... đội quân sẽ là cái gai nhọn nhất găm tim Lâm gia." – Tĩnh Nhu thầm thì – "Mọi thứ ở Thanh Khê xong. Danh sách đen trong tay. Ngày mai, chúng sẽ bắt đầu kế hoạch 'Tiến Kinh' theo lộ trình ngang qua tỉnh lỵ."

Buổi lễ bế giảng khép bằng một bữa ăn giản dị nhưng ấm cúng. Tĩnh Nhu mười đứa trẻ, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Cô chỉ đang tạo một đội quân, cô đang cho những linh hồn bỏ rơi một lý do để sống, một gia đình để bảo vệ.

trong đôi mắt sâu thẳm của đứa trẻ 10 tuổi mang trong linh hồn 30 tuổi, sự tàn nhẫn vẫn hề giảm bớt. Cô , danh sách chỉ là khởi đầu. Để thu phục những doanh nghiệp chèn ép , cô sẽ dùng đến những thủ đoạn còn khốc liệt hơn nữa.

"Lâm Tuyết Vy, cô hãy tận hưởng nốt những ngày bình yên cuối cùng ." – Tĩnh Nhu về phía Bắc, nơi ánh đèn Thủ đô đang xa xăm mờ ảo – "Lữ đoàn Bóng Đêm của đang đến, và chúng mang theo sự trừng phạt từ vũng bùn."

Loading...