Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C34
Cập nhật lúc: 2026-03-18 20:53:18
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 34: TẾT THANH KHÊ – SỰ TƯƠNG PHẢN GIỮA HAI KIẾP NGƯỜI
Mùa xuân năm nay gõ cửa làng Thanh Khê bằng những tiếng pháo rộn rã thông thường, mà bằng một sự chuyển lặng lẽ nhưng đầy uy lực. Chưa bao giờ trong ký ức của những bậc cao niên, ngôi làng bên rìa bãi phế liệu một cái Tết sung túc và kỳ lạ đến thế. Nhờ dòng tiền từ Vô Niên Các đổ qua các đơn hàng gia công phụ trợ và mạng lưới thu mua phế liệu tổ chức c.h.ặ.t chẽ, làng Thanh Khê bỗng chốc rũ bỏ vẻ ngoài tiêu điều. Những ngôi nhà tranh vách đất lợp ngói mới đỏ tươi, mùi bánh chưng xanh hòa quyện với mùi nhang trầm lan tỏa khắp các ngõ nhỏ, và đặc biệt là trẻ con trong làng đứa nào cũng xúng xính trong những bộ quần áo mới – thứ xa xỉ mà đây chúng chỉ dám mơ ước.
Tuy nhiên, đối với Tĩnh Nhu, cái Tết chỉ là sự nghỉ ngơi. Nó là một dấu mốc tâm linh, là sự giao thoa đau đớn giữa nỗi buồn mục nát của kiếp và sự quyền lực kiêu hùng của kiếp .
Đêm ba mươi Tết, khi những cơn mưa xuân li ti bắt đầu giăng mắc những đống sắt vụn lạnh lẽo, Tĩnh Nhu tách khỏi bữa tiệc tất niên rộn ràng hầm ngầm để lên mặt đất. Cô một đỉnh đống phế liệu cao nhất, về hướng Bắc – nơi ánh sáng của kinh thành Thủ đô đang hắt lên bầu trời một màu xám đục.
Trong khoảnh khắc giao thời, ký ức của kiếp ùa về như một cơn thủy triều mang theo đầy mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm. Cô nhớ cái Tết cuối cùng của con cô ở kiếp – một ký ức nguyền rủa. Khi đó, Lâm gia đang tổ chức tiệc mừng thọ cho Lâm lão gia vô cùng linh đình. Tiếng nhạc cổ điển, mùi thức ăn thượng hạng và những lời chúc tụng giả dối vang vọng khắp dinh thự. Giữa lúc , cô – bà Vân Kiều – vì xin một chút ấm cho đứa con đang lên cơn sốt co giật, quỳ gục làn tuyết rơi nặng hạt cổng sắt Lâm gia.
"Cha ơi... xin cha cho con bé hiên nhà lánh rét một đêm thôi..." – Tiếng kêu của cô đêm đó tiếng pháo nổ át .
Đáp lời cầu xin là sự xuất hiện của Lâm Tuyết Vy với đôi giày cao gót sang trọng và chiếc khăn lông thú quý phái. Cô con cô như hai sinh vật hạ đẳng đang bẩn vẻ hào nhoáng của buổi tiệc. Theo lệnh của quản gia Phúc, đám bảo an tống con cô đường ngay trong đêm giao thừa. Tối hôm đó, gầm cầu Long Biên hun hút gió lùa, cô ôm c.h.ặ.t cô lòng, dùng chiếc áo mỏng manh duy nhất còn để sưởi cho con, trong khi bà run lên bần bật vì cái lạnh và sự tủi nhục. Mẩu bánh chưng nhặt từ đống rác của một nhà giàu chính là bữa tiệc tất niên của hai con.
Giọt nước mắt của rơi xuống vai Tĩnh Nhu đêm đó đóng băng thành một khối hận thù vĩnh cửu. Sự nghèo hèn chỉ lấy của họ ấm, mà còn lấy cả nhân phẩm.
khi Tĩnh Nhu mở mắt ở thực tại, sự tương phản mạnh mẽ khiến cô hít một thật sâu để giữ bình tĩnh. Dưới chân cô, sâu trong lòng đất, là một pháo đài thép bất khả xâm phạm. Tiếng của A Lực, Tiểu Mao và đám trẻ Bóng Đêm vọng lên qua ống thông ấm áp vô cùng. Chúng còn là những đứa trẻ mồ côi đói khát, mà là những sát thủ, những tình báo viên đang hưởng thụ thành quả của sự trung thành.
Nhìn phía cổng bãi rác, Tĩnh Nhu thấy một cảnh tượng khiến cô khẽ nhếch môi. Dân làng Thanh Khê – những từng ném đá xua đuổi cô vì cho rằng cô là "đứa trẻ mang điềm rủi" – giờ đây đang lũ lượt mang lễ vật đến. Họ đặt bánh chưng, gà luộc và cả những phong bao lì đỏ lên những chiếc bàn gỗ đặt hàng rào kẽm gai. Họ dám , chỉ từ xa thành kính cúi lạy về phía xưởng gỗ, miệng lẩm bẩm những lời cảm ơn "Cô chủ nhỏ" mang sự sống cho ngôi làng.
Không chỉ dân nghèo, ngay cả Mạnh 'Thuế' và lão Trưởng thôn cũng lén lút đến từ chiều sớm. Họ mang theo những giỏ quà tết sang trọng nhất, bên trong giấu những khế ước đất đai ký sẵn và những thông tin mật về các cuộc thanh tra sắp tới để "lễ cầu an". Với họ, Tĩnh Nhu là một đứa trẻ, cô là một hung thần đang nắm giữ vận mệnh và cái ghế quan trường của họ.
Vú nuôi Trương bước lên đỉnh đống phế liệu, khoác lên vai Tĩnh Nhu chiếc áo choàng bằng lông thú màu tuyết trắng – một món quà quý giá từ dì Vân Lan.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c34.html.]
"Nhu ơi, nhà con. Giao thừa đến , đang chờ con khai mở hũ rượu tổ của dòng họ Vân." – Giọng bà v.ú nuôi nghẹn ngào vì xúc động. Bà theo con cô từ những ngày đen tối nhất, và giờ đây, bà đang chứng kiến sự trỗi dậy huy hoàng của đứa cháu .
Tĩnh Nhu bước xuống hầm ngầm. Ánh đèn l.ồ.ng gỗ sưa tỏa một mùi hương thanh khiết, dịu sự thô cứng của những bức tường thép. Nghệ nhân Diệp và Lão mù Quách chờ sẵn. Một bữa đại tiệc bày chiếc bàn "Tứ Linh" tuyệt tác.
Tĩnh Nhu vị trí trung tâm, bên là dì Vân Lan sang trọng trong bộ sườn xám thêu tay, bên trái là Nghệ nhân Diệp – bảo tồn linh hồn của mộc khóa. Đám trẻ Bóng Đêm thành hai hàng, đồng loạt quỳ một gối xuống:
"Kính chúc tiểu thư vạn thọ vô cương! Vô Niên Các trường tồn!"
Tĩnh Nhu nâng ly rượu t.h.u.ố.c ủ từ những vị d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, cô vòng quanh những gương mặt đang tràn đầy hy vọng và sự sùng bái.
"Các em!" – Giọng Tĩnh Nhu đanh thép, vang vọng khắp căn hầm – "Cái Tết là cái Tết của sự phục hận. Kiếp chúng là rác rưởi, là bùn nhầy chân họ. kiếp , chúng là thép, là mộng khóa, là những kẻ sẽ quyết định ai sống và ai c.h.ế.t trong kinh thành . hứa với các em, giao thừa năm , chúng sẽ hầm ở làng Thanh Khê nữa. Chúng sẽ ở vị trí cao nhất của kinh đô, bắt những kẻ từng dẫm đạp chúng quỳ xuống xin tha thứ!"
Tiếng hô "Tiến kinh! Báo thù!" vang dội cả căn hầm, át cả tiếng pháo nổ bên ngoài. Tĩnh Nhu nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng xộc lên mũi, sưởi ấm trái tim vốn lạnh lẽo của cô. Cô cảm nhận một sự kiêu hùng trỗi dậy. Quyền lực thật tuyệt vời, nó chỉ mang thịt cá và lụa là, mà nó mang khả năng định mệnh.
Sau bữa tiệc, khi bắt đầu say sưa trong men và niềm vui, Tĩnh Nhu một kho v.ũ k.h.í ngầm. Cô vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của chiếc quan tài mộng khóa dành cho Lâm lão gia. Bên trong những lớp gỗ sưa quý giá là những khớp mộng tính toán đến từng milimet, chỉ cần một sai sót nhỏ của mở, hệ thống ám khí của Lão Quách sẽ biến nó thành một cái máy c.h.é.m kinh hoàng.
Dì Vân Lan bước , cháu gái với ánh mắt xót xa thán phục: "Nhu, con hối hận ? Con đường một khi là lối về."
Tĩnh Nhu , đôi mắt cô phản chiếu ánh nến rực lửa: "Dì ạ, lối về của con Lâm gia thiêu rụi từ mười năm . Giờ đây con chỉ một con đường duy nhất là tiến về phía . Dì thấy , làng Thanh Khê đang ngủ ngon vì họ con bảo vệ. Lâm gia sẽ một đêm nào ngon giấc khi Vô Niên vẫn còn tồn tại."
Tết Thanh Khê năm hoa đào khoe sắc thắm, chỉ màu xám của sắt thép và màu đỏ của tâm huyết báo thù. đối với Tĩnh Nhu, đây là mùa xuân nhất, vì đây là đầu tiên cô chủ cuộc đời , chủ một đội quân và chủ cả một pháo đài quyền lực.
Đêm giao thừa khép bằng một thông điệp mật gửi từ bưu điện huyện qua mạng lưới gián điệp: "Phượng hoàng mài sắc móng vuốt. Tuyết Vy, hãy đợi món quà sinh nhật lớn nhất cuộc đời cô."
Tĩnh Nhu xuống bên v.ú nuôi Trương, tựa đầu vai bà như một đứa trẻ bình thường, nhưng bàn tay cô vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc khánh bạc mộng khóa. Giai đoạn 1 kết thúc một cách huy hoàng đống phế liệu. Một mùa xuân mới đang đến, và nó sẽ mang theo mùi của m.á.u và gỗ sưa đỏ đổ bộ kinh thành Thủ đô.