Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C28

Cập nhật lúc: 2026-03-17 20:12:26
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 28: CÁO GIÀ VÀO HANG VÀ MÀN KỊCH GIỮA VŨNG BÙN

Sau thất bại nhục nhã của Sáu Cọp tại "Trận đồ sắt vụn", tin đồn về một bãi rác đầy tà khí và một xưởng mộc ẩn bay thẳng về kinh thành, đậu lên bàn việc của gã quản gia Phúc. Lâm gia vốn dĩ xây dựng sự tàn nhẫn và đa nghi; họ tin ma quỷ, họ chỉ tin những mối đe dọa cần tiêu diệt từ trong trứng nước.

Vào một buổi chiều u ám, khi cái lạnh cuối đông vẫn còn lảng vảng, một chiếc xe khách liên tỉnh dừng ở ngã ba đường làng Thanh Khê. Bước xuống xe là một đàn ông trung niên, mặc bộ quần áo vải thô màu xám tro, đầu đội mũ cối, tay xách một chiếc túi bạt cũ kỹ. Trông gã khác gì một thợ xây tìm việc, nhưng đôi mắt hẹp dài, luôn nheo như rắn độc tố cáo phận thực sự của gã: Quản gia Phúc – "con ch.ó săn" trung thành và thâm hiểm nhất của Lâm gia.

"Tiếng chim cú mèo – nhịp đôi!" – Tiểu Mao thối còi báo động từ ngọn đa đầu làng.

Tại hầm ngầm, Tĩnh Nhu lập tức hạ lệnh. Toàn bộ đội quân Bóng Đêm biến mất các hốc tối. Nghệ nhân Diệp và Lão mù Quách cùng dì Lan rút sâu gian hầm bí mật bức tường sắt kép.

"Bà nội, đến lúc ." – Tĩnh Nhu cởi bỏ chiếc áo ấm dì Lan mới mua, khoác lên bộ quần áo vá chằng vá đụp, bôi thêm một ít bùn và tro bếp lên mặt – "Bà hãy nhớ, hôm nay chúng chỉ là hai bà cháu chờ c.h.ế.t đói."

Bãi phế liệu Thanh Khê bỗng chốc rũ bỏ vẻ uy nghiêm của một trận đồ sắt vụn, trở về với dáng vẻ của một đống rác hôi thối, tiêu điều. Tĩnh Nhu cho tháo dỡ các bẫy dây cước lộ liễu, đó là những đống sắt đổ nát một cách tự nhiên. Tấm bảng hiệu "Vô Niên Các" bằng gỗ mít quý giá cũng gỡ xuống, đó là một miếng ván mục ghi chữ "Thu mua ve chai" bằng vôi trắng nguệch ngoạc.

Quản gia Phúc thong thả bước con đường làng, đôi mắt gã ngừng quan sát. Gã dừng ở quán nước bà Hoa, giả vờ mua một bao t.h.u.ố.c lá.

"Bà chủ, cho hỏi thăm, ở bãi rác phía Đông xưởng mộc quý lắm ?" – Gã hỏi bằng giọng lơ lớ của vùng khác.

Bà Hoa – vốn Tĩnh Nhu "huấn luyện" qua màn kịch ở chương 9 – bĩu môi, nhổ một bãi nước trầu: "Xưởng mộc cái nỗi gì! Toàn lời đồn bậy bạ của mấy tay say rượu. Chỗ đó chỉ hai bà cháu con bé Nhu nhặt rác sắp c.h.ế.t đói, với cái bãi rác hôi rình ma thiêng nước độc. Ông thì tránh xa , rước vạ như thằng con lão Trưởng thôn đấy."

Quản gia Phúc gì, gã trả tiền lẳng lặng tiến về phía bãi rác. Gã là kẻ sống trong nhung lụa nhưng tâm cơ cực sâu, gã tin lời khác, gã chỉ tin những gì tận mắt chứng kiến.

Khi Phúc bước ranh giới bãi phế liệu, một mùi hôi thối nồng nặc xộc mũi. Đó là mùi nhựa cây mục và xác động vật mà Lão mù Quách chuẩn sẵn để ngụy trang. Gã thấy một gian lều nát bét, vách đất nứt nẻ, mái rạ hở hang như thể đổ sập bất cứ lúc nào.

Phúc ngoài lều, khẽ hắng giọng: "Có ai nhà ? tìm quen..."

Từ trong lều, tiếng ho hắng khô khốc của v.ú nuôi Trương vang lên. Bà lảo đảo bước , tay chống gậy tre, gương mặt vàng võ, đôi mắt đờ đẫn.

"Ông tìm ai? Chỗ ... khụ khụ... chỉ rác thôi."

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Tĩnh Nhu từ lều chạy , tay cầm một nắm rau dại héo úa. Cô Phúc bằng ánh mắt sợ sệt, rụt rè của một đứa trẻ bỏ đói lâu ngày.

"Bác tìm ai ạ? Bác mẩu bánh nào thừa cho bà cháu cháu với..." – Tĩnh Nhu , giọng run rẩy, đôi tay nhỏ bé bám c.h.ặ.t vạt áo rách của v.ú nuôi.

Quản gia Phúc nheo mắt, gã bước trong lều mà đợi mời. Đôi mắt gã như một chiếc máy quét, lùng sục khắp ngóc ngách. Gã thấy một chiếc chõng tre gãy chân, một cái nồi sứt quai đựng nước cháo loãng với vài hạt ngô mốc. Gã thậm chí còn dùng chân gạt đống bao tải dứa ở góc lều lên, nhưng bên chỉ là nền đất ẩm ướt và đầy giòi bọ (do Tĩnh Nhu cố ý nuôi để đ.á.n.h lừa khứu giác).

"Nghe cháu nhặt đồ cổ Pháp, bán nhiều tiền lắm cơ mà?" – Phúc bất ngờ túm lấy vai Tĩnh Nhu, lực tay của gã mạnh, khiến vai cô đau nhói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c28.html.]

Tĩnh Nhu bật nức nở, tiếng mang theo sự uất ức chân thật của một đứa trẻ: "Hu hu... tiền đó Hùng con bác Trưởng thôn cướp hết ... Anh bảo cháu là con nhóc nhặt rác giữ tiền... Bác ơi cháu đói lắm, bác đừng đ.á.n.h cháu..."

Phúc buông tay, ánh mắt gã vẫn đầy nghi ngờ. Gã bước ngoài, vòng quanh bãi rác. Gã nhặt một thanh gỗ lên ngửi, nhưng đó chỉ là gỗ tạp mục nát. Gã trèo lên đống sắt vụn, xuống trung tâm bãi rác, nơi đây là xưởng mộc ngầm. nhờ hệ thống mộng khóa và lớp sắt vụn ngụy trang bên , xưởng gỗ lúc trông chỉ như một hố rác sâu đầy nước đọng đen ngòm.

Phúc giữa bãi rác, hai bà cháu đang co ro trong gió lạnh. Gã lấy trong túi một tờ tiền 5 tệ, ném xuống đất như ban ơn.

"Thế cái bảng hiệu Vô Niên Các ? Tao chúng mày dựng bảng hiệu oai lắm mà?"

Tĩnh Nhu nhặt tờ tiền, lau nước mắt lắp bắp: "Bảng... bảng hiệu nào ạ? Cháu chỉ lấy miếng gỗ mục chữ 'thu mua ve chai' để mà mang đồ đến đổi lấy khoai thôi... Bác ơi Vô Niên Các là gì ạ? Có ăn bác?"

Quản gia Phúc khẩy một tiếng đầy khinh bỉ. Gã thầm nghĩ: Lũ thuộc hạ đúng là một lũ ăn hại. Thấy con bé nhặt đồng bạc cổ thêu dệt lên thành xưởng mộc quý. Một đống rác thối thế , một con nhóc ranh vắt mũi sạch thế mà đòi là đối thủ của Lâm gia? Thật là nực .

Sự tự phụ của một kẻ sống lâu trong quyền lực khiến Phúc mất sự nhạy bén cuối cùng. Gã để ý rằng, gót giày của gã, lớp đất mềm thực chất là nắp của một đường hầm thông gió. Gã cũng để ý rằng, con bé đang lóc t.h.ả.m thiết , trong lúc cúi xuống nhặt tiền, đôi mắt nó lóe lên một tia sắc lạnh như d.a.o cạo hướng về phía huyệt đạo cổ gã.

"Về báo cáo với lão gia, bãi rác Thanh Khê chỉ rác và lũ ăn mày." – Phúc lẩm bẩm, lưng bước , thèm ngoảnh đầu .

Khi bóng dáng quản gia Phúc biến mất rặng tre đầu làng, Tĩnh Nhu lập tức ngừng . Cô thẳng , dùng vạt áo lau sạch vết bùn mặt. Đôi mắt cô trở sự sắc lạnh của một nữ vương.

"Tiểu Mao, báo động xanh. Cáo rời hang."

Cánh cửa bí mật đống sắt vụn mở . Nghệ nhân Diệp, Lão mù Quách và dì Lan bước lên. Họ Tĩnh Nhu với sự nể phục thốt nên lời. Màn kịch quá hảo, ngay cả một kẻ cáo già như Phúc cũng dắt mũi.

"Nhu, con giỏi lắm." – Dì Lan ôm lấy cháu gái – " Phúc dễ bỏ qua. Hắn sẽ còn cho theo dõi ngầm."

"Con ." – Tĩnh Nhu lạnh lùng – "Vì , tối nay chúng sẽ bắt đầu kế hoạch 'Phượng hoàng tự thiêu'. Chúng sẽ đốt cái lều , đốt cả đống gỗ tạp ngụy trang bên xưởng. Trong mắt làng và Lâm gia, hai bà cháu nhặt rác c.h.ế.t cháy vì bất cẩn, hoặc bỏ trốn vì sợ hãi. Từ ngày mai, Vô Niên Các sẽ biến mất khỏi mặt đất, chỉ còn tồn tại lòng đất cho đến ngày chúng sẵn sàng lật đổ kinh thành."

A Lực tiến gần, tay cầm can dầu hỏa: "Chị Nhu, em chuẩn xong. Chỉ cần chị lệnh."

Tĩnh Nhu gian lều nát – nơi che chở cô trong những ngày đầu trọng sinh. Cô , để đại nghiệp thành công, cô tự tay thiêu rụi cái quá khứ nghèo hèn .

"Đốt ."

Trong đêm tối của làng Thanh Khê, một ngọn lửa rực trời bùng lên từ phía bãi rác. Tiếng nổ của những thùng phuy rỗng và tiếng gỗ cháy răng rắc khiến cả làng thức giấc. Người thấy con bé Nhu và v.ú nuôi gào chạy rừng biến mất trong màn đêm sương muối.

Quản gia Phúc, lúc đang xe khách về Thủ đô, thấy ánh lửa từ phía xa qua cửa sổ xe. Gã nhếch mép : "C.h.ế.t cháy là cái kết nhất cho lũ rác rưởi. Đỡ tốn công tay chân của ."

rằng, đống tro tàn nóng bỏng , một đế chế mộng khóa thực sự đang bắt đầu vươn , và bài báo kỳ 6 mang tên "TỰ THIÊU ĐỂ TRƯỜNG SINH" Tĩnh Nhu gửi từ bưu điện huyện đó một giờ.

Trận chiến thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu trong bóng tối tuyệt đối..

Loading...