Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C120
Cập nhật lúc: 2026-03-25 21:05:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 120: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG – CƠN THỦY TRIỀU TỊCH BIÊN
Kinh thành tiết Cốc Vũ, những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống phố Thiên Minh, gột rửa lớp bụi bặm nhưng lộ những vết nứt sâu hoắm những bức tường vách của dinh thự Lâm gia. Giữa lúc thị trường chứng khoán còn hồn "Chiến dịch tầm ăn lá dâu", một đòn đ.á.n.h khác, tàn khốc và lạnh lùng hơn gấp bội, chính thức nổ s.ú.n.g. Đây là cuộc chiến của những con ảo bảng điện t.ử, mà là cuộc chiến của những khế ước nợ nợ nần và những lệnh kê biên đỏ rực màu m.á.u.
Tại phòng điều hành của Vân Dinh, Tĩnh Nhu tĩnh lặng, đôi mắt phản chiếu ánh sáng từ chiếc đồng hồ mộng khóa khổng lồ tường. Cô biểu đồ chứng khoán nữa. Trước mặt cô là danh sách mười hai ngân hàng lớn nhất Thủ đô — những tổ chức tài chính từng là "bầu sữa" nuôi dưỡng sự bành trướng của Lâm thị suốt một thập kỷ qua.
"Tiểu thư, nhịp đập đúng thời điểm," Luật sư Phan bước , tay cầm một tập hồ sơ dày cộm dấu niêm phong của Ngân hàng Trung ương. "Dưới sự điều phối ngầm của Hội Ái Hữu, chúng mua các khoản nợ và nợ quá hạn của Tập đoàn Lâm Thị từ các ngân hàng nhỏ. Đồng thời, các ngân hàng lớn — vốn nhận tín hiệu từ Bộ trưởng Trần — đồng loạt thông báo thu hồi nợ hạn do 'vi phạm nghiêm trọng các điều khoản về tính liêm chính và tài sản bảo đảm'."
Tĩnh Nhu khẽ nhếch môi, nụ thanh thoát nhưng chứa đựng sự phán xét tối cao. "Mười năm , Lâm Định Quốc dùng các khoản vay nợ để ép cha đường cùng, buộc Vân gia cầm cố bộ rừng sưa phía Bắc. Hôm nay, chỉ đơn giản là mượn cái gậy đó để đập lưng lão. Hãy cho các ngân hàng bắt đầu siết nợ ngay lập tức. Đừng để họ giữ dù chỉ là một thỏi vàng lẻ."
Ngay lập tức, một cảnh tượng kinh hoàng diễn tại dinh thự Lâm gia. Khi Lâm Tuyết Vy còn đang vật lộn trong trại tạm giam và Lâm lão gia thoi thóp giường bệnh, ba chiếc xe màu đen của các đại diện ngân hàng và chấp hành viên tòa án dừng cổng chính. Họ đến để thương thảo; họ đến để xóa sạch sự tồn tại của dòng họ Lâm mảnh đất .
Bà vợ kế họ Tô gào thét điên cuồng khi các nhân viên hành pháp bắt đầu dán giấy niêm phong lên những bình gốm cổ, những bức tranh lụa và cả bộ bàn ghế sưa đỏ chạm rồng. "Các quyền! Đây là nhà của ! Đây là tài sản cá nhân!"
"Thưa bà," một chấp hành viên lạnh lùng ngắt lời, "Theo kết quả điều tra của Bộ Công an và Thanh tra Chính phủ, bộ dinh thự và các tài sản bên trong đều hình thành từ nguồn tiền bất chính — kết quả của việc tham ô công quỹ xây dựng và l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản của họ Vân mười năm . Theo luật định, bộ tài sản kê biên để đảm bảo thi hành án và bồi thường cho hại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c120.html.]
Từng món đồ một đưa ngoài. Những kỷ vật của sự xa hoa, những thứ mà Lâm Tuyết Vy từng dùng để phô trương sự giàu sang, giờ đây quăng lên xe tải như những đống rác rưởi đắt tiền. Sự tàn khốc của đòn "Gậy ông đập lưng ông" ở chỗ Tĩnh Nhu chỉ lấy tiền; cô tước đoạt gian sinh tồn của kẻ thù. Cô họ cảm nhận cái cảm giác của cô mười năm : Không nhà cửa, nơi nương tựa, chỉ đôi bàn tay trắng giữa trời đông lạnh giá.
Tại các xưởng dệt và kho gỗ phía Bắc, của Hội Ái Hữu xuất hiện cùng với lực lượng cảnh sát kinh tế. Họ cần phá khóa. Những thành viên Bóng Đêm vốn thâm nhập thợ máy, tài xế bấy lâu nay nay đồng loạt lấy chìa khóa , mở toang các cánh cửa mật. Toàn bộ kho gỗ lậu của họ Hắc — vốn là tài sản bảo đảm cuối cùng của Lâm gia — tịch thu ngay tại chỗ.
Lâm gia chính thức còn một xu dính túi. Các tài khoản ngân hàng của Lâm Tuyết Vy ở nước ngoài cũng phong tỏa theo lệnh truy nã tài chính quốc tế. Những cổ đông trung thành cuối cùng của Lâm thị nay cũng tố cáo ban lãnh đạo để mong hưởng sự khoan hồng. Một liên minh xây dựng bằng tiền bạc tan rã theo cách đốn mạt nhất: Vì tiền mà đến, vì nợ mà .
Tĩnh Nhu giữa sảnh đường Vân Dinh, lắng bản báo cáo cuối cùng từ Tiểu Mao. "Tiểu thư, Lâm lão gia chuyển sang bệnh viện công của trại giam. Bà Tô bỏ trốn nhưng bắt ở cửa khẩu với một túi kim cương giả — vốn là hàng nhái mà chính Lâm thị sản xuất để lừa khách hàng."
Tĩnh Nhu khẽ thở dài, một thở dài thanh thản. "Gậy ông đập lưng ông chỉ là một câu thành ngữ, nó là quy luật mộng khóa của nhân quả. Khi dùng sự gian dối để xây nhà, thì chính những thớ gỗ gian dối sẽ mục nát và sụp đổ lên đầu khi bão đến."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Đêm đó, cả Kinh thành rúng động thông tin dinh thự Lâm gia — biểu tượng của quyền lực mười năm qua — chính thức thuộc về quyền quản lý của Vô Niên Các theo lệnh bồi thường của tòa án. Tĩnh Nhu lấy chiếc khánh bạc , khắc thêm vạch khía thứ bốn mươi — vạch của sự "Thu Hồi Toàn Diện".
Cô ban công về phía tòa tháp Lâm Thị đang tắt đèn tối om. Trong bóng tối , cô thấy linh hồn của dòng họ Vân đang bay về, đậu những mái nhà, len lỏi từng thớ gỗ sưa trắng. Mười năm , họ trong biển lửa. Mười năm , họ trở về trong vinh quang của sự thật.
"Lâm Tuyết Vy," Tĩnh Nhu thầm thì làn gió đêm rít qua khe cửa mộng khóa, "cô dùng tơ lụa để trói buộc thiên hạ, giờ đây cô chính những sợi nợ nần siết cổ. Công lý của gỗ bao giờ vắng mặt, nó chỉ đợi đến đúng nhịp mộng để sập xuống mà thôi."
Sự sâu sắc của chương ở cách Tĩnh Nhu thi triển "nghệ thuật trừng phạt". Cô cần dùng m.á.u, cô dùng chính sự vận hành của hệ thống tài chính mà Lâm gia từng tự hào là bậc thầy để nghiền nát họ. Ngày mai, khi mặt trời lên, cái tên Lâm Thị sẽ xóa sổ khỏi bản đồ Kinh thành. Và nền đất cũ, một bảo tàng mộng khóa mang tên Vân gia sẽ xây dựng, để nhắc nhở thế gian rằng: Lòng tham thể xây nên lâu đài, nhưng chỉ sự chính trực mới giữ nó vững bền qua bão tố.