Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C105
Cập nhật lúc: 2026-03-25 20:47:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 105: CUỘC CHIẾN NỘI CUNG – NHÁT RÌU TRÊN THÂN GỖ MỤC
Kinh thành đêm chìm trong một bầu khí u uất, gió rít qua những khe cửa của Lâm phủ tạo nên những thanh âm như tiếng than của linh hồn những thớ gỗ cầm tù. Bên trong tòa dinh thự lộng lẫy, sự sang trọng giờ đây chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch, che đậy một cuộc t.h.ả.m sát tâm lý tàn khốc. Bà Tô, vợ kế vốn nổi tiếng với vẻ ngoài quý phái và sự phục tùng nhẫn nhịn, nay biến thành một con thú dữ dồn đường cùng. Những mối nghi kỵ mà Tĩnh Nhu gieo rắc nảy mầm thành một cơn điên loạn, thôi thúc bà thực hiện một kế hoạch trả đũa kinh hoàng: Triệt hạ Lâm gia khi tống đường.
Tại căn phòng mật của Vân Dinh, Tĩnh Nhu tĩnh lặng, đôi mắt phản chiếu những tia sáng xanh từ hệ thống giám sát ngầm. Trước mặt cô là danh sách những tài sản mà bà Tô đang âm thầm chào bán thông qua các kênh trung gian.
"Tiểu thư, con mồi bắt đầu 'rỉ mật'," Tiểu Mao trầm giọng báo cáo. "Bà Tô liên hệ với ba nhà môi giới của Hội Ái Hữu. Bà bán tống bán tháo các khế ước đất đai ở phía Bắc và danh sách các đối tác cung ứng tơ lụa bí mật của Lâm gia để lấy tiền mặt tẩu tán sang nước ngoài."
Tĩnh Nhu khẽ nhếch môi, nụ nhạt nhòa như khói tỏa: "Hãy để Hội Ái Hữu 'nuốt' sạch những thứ đó với giá rẻ mạt nhất. bà tưởng rằng đang tìm lối thoát, nhưng thực chất là đang tự tay dâng nộp những mảnh ghép cuối cùng của đế chế họ Lâm cho chúng ."
Bên trong Lâm phủ, cuộc chiến nội cung bùng nổ khoan nhượng. Bà Tô còn giữ kẽ, bà công khai lục soát thư phòng của Lâm lão gia ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Tiếng đổ vỡ của những bình gốm cổ, tiếng x.é to.ạc của những bức tranh quý vang vọng khắp hành lang.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Lâm lão gia xe lăn, gương mặt méo mó vì cơn tai biến, chỉ ú ớ vợ đầu ấp tay gối bấy lâu nay đang điên cuồng vơ vét thứ. Bà Tô mặt lão, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông và thù hận: "Ông già khốn kiếp! Ông định dùng tiền để nuôi con hồ ly A Châu ? dành mười năm thanh xuân để che giấu những vụ ăn bẩn thỉu cho ông, giờ sẽ lấy tất cả! Ông cứ việc ôm lấy cái xác hồn của Lâm gia mà c.h.ế.t !"
Bà cầm lấy bộ sưu tập trang sức gỗ sưa khảm vàng — bảo vật trấn gia của Lâm thị — ném thẳng túi xách. Ngay đêm đó, thông qua một kẻ môi giới giấu mặt (thực chất là của Bóng Đêm), bà Tô bán bộ bí mật về quy trình nhuộm lụa độc quyền của Lâm gia — thứ mà Lâm Tuyết Vy luôn coi là "vũ khí tối thượng" để cạnh tranh quốc tế. Kẻ mua ai khác chính là Hội Ái Hữu sự chỉ đạo của Tĩnh Nhu.
Mỗi thông tin bà Tô bán là một nhát rìu c.h.ặ.t thẳng gốc rễ của Lâm gia. Sự phản bội tàn khốc ở chỗ nó chỉ lấy tiền bạc, mà nó tước đoạt bộ lợi thế kinh doanh cuối cùng. Lâm gia bắt đầu tự xâu xé lẫn từ bên trong. Lâm Tuyết Vy trở về nhà một ngày dài đối đầu với các đơn kiện pháp lý, thấy cảnh tượng tan hoang, cô lao cấu xé bà kế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c105.html.]
"Bà điên ? Đó là tương lai của ! Bà bán bí mật của gia đình cho đối thủ ?" Tuyết Vy gào thét, túm lấy tóc bà Tô.
Bà Tô sằng sặc, giọng lạc : "Gia đình? Các coi là gia đình từ khi nào? Cha cô định ly hôn để rước con ranh về, còn cô thì chỉ dùng tiền của lão để đ.á.n.h bóng tên tuổi giả tạo. thà đốt sạch chỗ còn hơn để các toại nguyện!"
Chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn qua "Mắt Mộc", Tĩnh Nhu cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lẽo. Cô hiểu rằng, sự sụp đổ của một gia tộc luôn bắt đầu từ sự rạn nứt của lòng tin. Khi lợi ích đe dọa, những kẻ vốn dĩ cùng phe sẽ trở thành những kẻ thù tàn nhẫn nhất của .
Chi tiết quyền mưu của Tĩnh Nhu đạt đến độ thượng thừa khi cô cần trực tiếp tay. Cô chỉ đóng vai trò là " thu mua" sự phản bội. Hội Ái Hữu của cô hiện nay nắm giữ 80% nợ của Lâm gia và 100% bí mật sản xuất của họ. Lâm gia hiện nay giống như một khối gỗ mọt đục rỗng từ bên trong, chỉ cần một cú chạm nhẹ cũng sẽ tan thành cám gỗ.
Đêm khuya, tại Vân Dinh, Tĩnh Nhu lấy chiếc khánh bạc , khắc thêm vạch khía thứ hai mươi tám — vạch của sự "Tự Diệt".
"Lâm lão gia, Lâm Tuyết Vy... hai dùng mười năm để dệt nên một tấm lưới dối trá. Giờ đây, chính cận nhất của hai dùng tấm lưới đó để siết cổ cả gia tộc," Tĩnh Nhu thầm thì, giọng tan biến gió đêm. "Máu và nước mắt của Vân gia mười năm , giờ đây đang trả bằng sự nhục nhã tột cùng của chính các ."
Sự sâu sắc của chương ở cái về bản chất con áp lực của sự sụp đổ. Tĩnh Nhu chỉ lấy tài sản, cô kẻ thù nếm trải cảm giác phản bội bởi chính những họ tin tưởng nhất — cảm giác mà cha cô từng chịu đựng khi nhắm mắt.
Sự xâu xé nội bộ khiến Lâm phủ trở thành một địa ngục trần gian. Các gia nhân bắt đầu trộm cắp đồ đạc bỏ trốn, các thợ mộc trung thành cũ cũng rời khi tin bí mật kinh doanh bán sạch. Lâm gia từ một đế chế lừng lẫy, nay chỉ còn là một đống đổ nát của những âm mưu và sự hận thù.
"Tiểu Mao," Tĩnh Nhu lệnh, ánh mắt rực sáng sự quyết tuyệt. "Hãy chuẩn cho đòn kết liễu. Ngày mai, khi tòa án lệnh tịch biên tài sản, Bộ trưởng Trần sẽ thấy một Lâm phủ trống rỗng về mặt giá trị, chỉ còn những kẻ điên cuồng đang cấu xé lẫn . Đó chính là lúc bước để thu hồi những gì thuộc về họ Vân."
Màn đêm Kinh thành dần tàn, nhường chỗ cho ánh bình minh mờ ảo. đối với Lâm gia, ánh sáng của ngày mới chỉ mang đến sự phán xét tàn khốc hơn. Cuộc chiến nội cung tháo rời khớp mộng bảo vệ, để lộ một thực tại tăm tối lối thoát. Vàng son họ Vân đang thực sự rực sáng đống tro tàn của kẻ thù.