Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C102
Cập nhật lúc: 2026-03-25 20:46:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 102: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT TƯỢNG ĐÀI – KHI MỘNG KHÓA TAN VỠ
Đêm Kinh thành rúng động bởi một cơn địa chấn mang tên "Hắc Thư". Sảnh đường của khách sạn Continental, nơi từng là thánh địa của những buổi tiệc phù hoa nhất, giờ đây biến thành một phiên tòa lương tâm đầy tàn khốc. Dưới ánh đèn t.ử ngoại màu tím c.h.ế.t ch.óc, hàng chữ ký phát quang của bà Vân Kiều vẫn rực sáng bức họa như một đôi mắt từ quá khứ, trừng trừng thẳng sự dối trá của kẻ thủ ác.
Lâm Tuyết Vy bệt sàn đá cẩm thạch, đôi bàn tay run rẩy bấu c.h.ặ.t tà váy xanh ngọc lục bảo rách một mảng lớn. Cô những ánh đèn flash từ máy ảnh của phóng viên quốc tế chớp liên tục, mỗi tiếng tạch như một nhát b.úa đóng quan tài của danh tiếng "Đệ nhất mỹ nữ Kinh kỳ". Sự sụp đổ đến từ từ; nó ập xuống như một tòa tháp gỗ rút chốt then chốt nhất, đổ rầm trong sự bàng hoàng của vạn .
Giữa đống tro tàn của danh dự , Tĩnh Nhu sừng sững, tà áo choàng nhung đen tung bay nhẹ trong luồng gió lạnh từ sảnh chính tràn . Khí chất của cô lúc còn là của một thiếu nữ mười ba tuổi, mà là sự hiện của một vị thẩm phán mộc nghệ tối cao.
"Thưa thể quý vị," giọng Tĩnh Nhu vang lên, thanh thoát nhưng mang sức nặng nghìn cân, "Nghệ thuật là thở của thần linh, là món hàng để những kẻ sát nhân dùng trang sức che đậy vết m.á.u tay. Lâm Tuyết Vy chỉ đ.á.n.h cắp một bức tranh, cô đ.á.n.h cắp linh hồn, mồ hôi và cả hy vọng của dòng họ Vân suốt mười năm qua."
Ngay lập tức, vị Chủ tịch Hội Mỹ thuật Quốc tế bước lên bục. Gương mặt ông đanh vì sự nhục nhã khi nhận lừa dối bấy lâu nay. Ông cầm chiếc b.úa gỗ, gõ mạnh xuống mặt bàn ba tiếng chát chúa.
"Nhân danh Hội đồng Nghệ thuật và Di sản, chúng chính thức công bố: Tước bỏ danh hiệu, quyền hội viên và các giải thưởng liên quan đến Lâm Tuyết Vy. Mọi tác phẩm mang tên cô sẽ thu hồi và niêm phong để điều tra nguồn gốc. Kể từ giây phút , cái tên Lâm Tuyết Vy sẽ xóa khỏi biên niên sử nghệ thuật của Thủ đô như một vết nhơ thể gột rửa."
Tuyết Vy ngước lên, đôi môi tím tái, giọng lạc trong tuyệt vọng: "Không... các thể... dành mười năm... mười năm để vẽ..."
"Mười năm để chép thì đúng hơn!" Tĩnh Nhu cắt ngang, bước gần Tuyết Vy. Cô cúi xuống, đôi mắt đen sâu thẳm xoáy tâm can đối phương, thanh âm trầm lạnh như tiếng đục gõ gỗ đá: "Cô cô dành mười năm? Mẹ dành cả đời để luyện mực từ gỗ sưa đỏ, để tìm nhịp đập của giấy xuyến chỉ Linh Nham. Cô thể chép nét b.út, nhưng cô bao giờ cái 'tâm' của thợ mộc. Lâm Tuyết Vy, mực tàu thể mờ theo năm tháng, nhưng m.á.u và tài hoa của thì bao giờ thể đ.á.n.h cắp bởi hạng như cô."
Chi tiết quyền mưu của Tĩnh Nhu trong chương đạt đến độ thâm độc tột cùng. Cô chỉ Tuyết Vy bắt, cô Tuyết Vy "c.h.ế.t về mặt xã hội". Đối với một kẻ luôn sống bằng hào quang giả tạo như Tuyết Vy, việc tước quyền hội viên và danh tiếng còn đau đớn hơn cả cái c.h.ế.t thể xác. Tĩnh Nhu dàn dựng để sự việc diễn mặt tất cả những nhà sưu tầm quốc tế, đảm bảo rằng Lâm Tuyết Vy sẽ bao giờ cơ hội giới thượng tầng, dù là ở bất kỳ thế giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c102.html.]
Bên ngoài khách sạn, tiếng còi xe cảnh sát của Bộ trưởng Trần đến gần. Những lính gác của Lâm gia, vốn là những kẻ trung thành vì tiền, giờ đây thấy chủ nhân thất thế cũng bắt đầu lùi , tan rã như những thớ gỗ mục.
Tĩnh Nhu hiệu cho A Lực mang chiếc khay bạc, đó đặt một tấm thẻ gỗ sưa đen cuối cùng — tấm thẻ mang mật hiệu "Truy Hồn". Cô đặt nó xuống mặt Tuyết Vy.
"Lâm Tuyết Vy, đây là lời chào cuối cùng từ Vân gia. Cô dùng lửa để bắt đầu cuộc chiến, thì hôm nay, chúng dùng sự thật để kết thúc nó. Tòa tháp Lâm Thị của cô sụp đổ rễ, giờ là lúc cô đối mặt với công lý mà cô hằng khinh rẻ."
Lâm Tuyết Vy tấm thẻ gỗ đen, đôi mắt trợn ngược lên vì ảo giác. Trong bóng tối của sảnh đường, cô bỗng thấy mùi gỉ sắt của bãi rác Thanh Khê nồng nặc trở . Cô thấy những bức tường gỗ sưa quanh bỗng biến thành những cánh tay khô héo, đang vươn để đòi những bức họa đ.á.n.h cắp. Tuyết Vy gào thét, điên cuồng cào cấu lên sàn đá như tìm một lối thoát đất, nhưng mộng khóa của Tĩnh Nhu khép c.h.ặ.t nẻo đường.
Buổi tối kết thúc khi đội cảnh sát kinh tế ập , dẫn giải Lâm Tuyết Vy giữa hai hàng rào báo chí đang điên cuồng tác nghiệp. Tượng đài "thần đồng hội họa" sụp đổ, kéo theo đó là sự tan rã của bộ đế chế tài chính Lâm gia. Những cổ đông cuối cùng cũng tháo chạy, để tòa tháp Lâm Thị trơ trọi như một cái xác hồn giữa lòng Kinh kỳ.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Tĩnh Nhu ở ban công Continental, theo chiếc xe cảnh sát khuất bóng trong màn sương. Cô lấy chiếc khánh bạc , khía thêm vạch khía thứ hai mươi lăm — vạch của sự "Tuyệt Diệt Uy Tín".
"Tiểu Mao," Tĩnh Nhu lệnh, giọng thanh thản đến lạ lùng. "Hãy chuẩn cho giai đoạn cuối tại thung lũng Hắc Mộc phía Bắc. thu hồi bộ tro cốt và di vật còn sót của cha tại đó. Lâm Tuyết Vy mất danh tiếng, giờ là lúc cô mất nốt mảnh đất dung cuối cùng."
Tĩnh Nhu về phía chân trời, nơi ánh bình minh mờ ảo đang nhen nhóm. Vàng son của họ Vân thực sự trở , rực rỡ và đanh thép. Cô thiếu nữ mười ba tuổi thành nhát bào quan trọng nhất trong cuộc đời, gọt sạch lớp vỏ dối trá để hiện chân giá trị của dòng họ .
Dưới sảnh, đám đông vẫn còn hết bàng hoàng. Họ bức họa "Vân Diệp Thiên Thu" đang Vô Niên Các thu hồi, thầm hiểu rằng từ nay về , Kinh kỳ sẽ thuộc về một chủ nhân mới — một thợ mộc mười ba tuổi mang trong linh hồn của đại ngàn và sức mạnh của mộng khóa nghìn năm.
Trận chiến tại Thủ đô thực sự nghiêng về một phía. Công lý chỉ thực thi bằng pháp luật, mà bằng chính sự phán xét của tinh hoa nghệ thuật. Lâm Tuyết Vy thua, một cái thua diện và nhục nhã, đúng như những gì Tĩnh Nhu thề nấm mộ của cha mười năm về .