Chương 5:
Thẩm Vi , cha kinh ngạc tức giận.
Ta lời thể an ủi họ, chỉ thể đợi Thẩm Vi họ thất vọng.
Mẹ lau nước mắt:
“Thư sinh ý , nhà gì, lấy gì nuôi Tiểu Vi? Con bé ở ngoài chịu bao nhiêu khổ?”
Cha cơn giận dữ, dần dần bình tĩnh , sai báo quan.
Ta ngăn : “Tiểu Vi để thư.”
Ta giao thư cho cha , sắc mặt họ khi thư ngày càng tái nhợt.
“Đứa nghịch nữ ! Thật là vô pháp vô thiên!”
Ta cúi mắt : “Tiểu Vi chắc chắn bình an, hơn nữa… hôn kỳ của con gái sắp đến, nếu lúc chuyện lớn, e rằng .”
Nếu tin Thẩm Vi tư bôn truyền ngoài, hôn sự của nàng ảnh hưởng, tám phần là sẽ thành.
Người ngoài chuyện , chỉ sẽ chỉ trích và nhạo Thẩm gia dạy con.
Cha tuy thương Thẩm Vi, nhưng trải qua chuyện , cũng hôn sự của liên lụy.
Cha im lặng lâu, cuối cùng đặt thư xuống, trong nháy mắt dường như già nhiều.
Ông : “…Thôi thì cứ như .”
Ta cúi đầu, khẽ mỉm .
Chương 6:
Hôn sự của Thẩm gia và Văn gia, thể là vô cùng long trọng.
Một bên là tân quý triều đình, một bên là Hầu phủ hiển hách.
Ngày thành , mười dặm hồng trang, nửa thành phố trải đầy màu đỏ rực rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-bgim/56.html.]
Khi lễ thành, chút hoảng hốt.
Rõ ràng chỉ mới ba tháng trôi qua, nhưng như cách biệt một đời .
Ngày hôm , tỉnh dậy trong cơn ác mộng.
Lửa dữ và nỗi đau quá chân thực, run rẩy, sang Văn Cảnh bên cạnh.
Hắn tỉnh sớm hơn , thấy như , khẽ nhíu mày, vuốt mồ hôi lạnh trán , “Gặp ác mộng ?”
Đôi mắt ôn nhu tuấn tú đó tràn đầy sự căng thẳng và lo lắng.
Vì theo bản năng hỏi một câu: “Nếu chết, sẽ thế nào?”
Ngay đó, thần trí trở về, lập tức dập tắt hy vọng trong lòng.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Đổi góc độ, nếu Văn Cảnh chết, vì mà c.h.ế.t sống tuẫn táng ?
Không, sẽ buồn bã đau lòng, nhưng đó, vẫn sẽ tiếp tục cuộc sống của .
Văn Cảnh xuất từ Hầu phủ, thế tử cao quý, lẽ cũng sẽ đưa lựa chọn giống như .
Văn Cảnh khẽ sững sờ, : “Nàng cảm thấy… chỉ đau buồn một thời gian, sẽ lưng cưới khác?”
Ta hít sâu một , mỉm : “Không , trời còn sớm nữa, chúng …”
“Thẩm Đường.”
Hắn đầu tiên ngắt lời , nhíu mày .
Vẻ mặt mang theo vài phần ủy khuất và tức giận, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo của , ngược chút đáng thương.
Có lẽ vẻ mặt của quá rõ ràng, khiến càng thêm chắc chắn suy nghĩ trong lòng .
Giọng Văn Cảnh trầm xuống: “Ta sẽ thế nào, nhưng tóm , sẽ sống .”
Hơi thở run lên.