Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, chép hình thức khi cho phép.
Tôn Kiên Hành đến, lão Hầu gia phu nhân đương nhiên lời riêng với Tôn Kiên Hành.
Việc lão Hầu gia phu nhân kéo Hạ Trì Uyển tới bên , là để cho Hạ Phù Dung cùng những thứ nữ một bài học, nhắc nhở các nàng đừng quên phận của bản .
Khi Hạ Trì Uyển từ viện của lão Hầu gia phu nhân bước , khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ lạnh.
Bão Cầm và Thạch Tâm đều bỏ sót nụ lạnh nơi khóe miệng của tiểu thư nhà , vì thế ngoan ngoãn theo phía , dám hỏi nhiều lời.
Khi ba đến một khúc quanh trong viện, từ phía xa bỗng truyền đến tiếng cãi vã ồn ào.
Hạ Trì Uyển khẽ nhíu mày, lập tức nghiêng né sang một bên, ẩn một hòn núi giả.
Những bụi trúc nhỏ mờ mờ che khuất bóng dáng của Hạ Trì Uyển và Thạch Tâm, Bảo Cầm, để lộ chút dấu vết nào.
“Tiểu Hầu gia, mong ngài nhớ rõ phận của , tự trọng lấy bản , đừng những chuyện mất mặt , khác mất mặt.”
Hạ Phù Dung tức đến đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to long lanh trừng thẳng Tôn Kiên Hành.
Trên gương mặt tuấn tú của Tôn Kiên Hành mang theo vài phần bất cần, Hạ Phù Dung.
Hạ Phù Dung càng để ý tới Tôn Kiên Hành, càng cố tình tiến sát, trêu chọc nàng.
Nhìn khuôn mặt trắng như tuyết của Hạ Phù Dung chọc cho đỏ bừng, Tôn Kiên Hành chỉ cảm thấy vô cùng cảm giác thành tựu.
Như mới đúng, mỹ nhân chân chính chỉ mỗi gương mặt, quan trọng hơn là linh khí.
“Vậy xin hỏi Đại biểu một chút, bản Hầu chỗ nào là tự trọng?”
“Nam nữ bảy tuổi khác chỗ , và nam nữ khác , vốn nên tránh hiềm nghi. Cứ kéo kéo lôi lôi thế , để khác thấy thì còn thể thống gì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-bao-thu-phuc-hac-dich-nu/chuong-244-do-ngu-ngoc.html.]
Tuổi tác còn nhỏ hơn Tôn Kiên Hành, nhưng Hạ Phù Dung đạo lý thì rành rọt từng câu, đến mức khiến Tôn Kiên Hành mà bật .
Quả nhiên , tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.
Nếu chuyện rơi khác, e rằng Hạ Phù Dung sớm chê tự lượng sức .
Hạ Phù Dung chẳng qua chỉ là một thứ nữ nho nhỏ của tướng phủ, với phận , nàng là trèo cao khi dính dáng tới Tôn Kiên Hành.
Cho dù cho Tôn Kiên Hành, cũng là phúc phận của Hạ Phù Dung .
Hạ Phù Dung gì để kiêu căng chứ, dù nàng cũng chẳng vốn liếng để ngạo mạn.
Thế nhưng Tôn Kiên Hành cố tình thích cái vẻ bướng bỉnh của Hạ Phù Dung, nàng càng kiêu ngạo, trong lòng càng thấy quý hiếm.
Ngoc Nguyen Ruby (Đá Quý Đỏ - 红宝石)
Trường hợp mà khác phất tay áo bỏ , càng trêu càng thấy thú vị.
“Muội và vốn là biểu , nay bản Hầu đến phủ Thừa tướng, tự nhiên là khách của quý phủ. Là chủ nhà, chẳng nên tiếp đãi bản Hầu cho chu đáo ? Cớ gì lạnh nhạt bản Hầu như , thật hiểu lễ .”
Nghe những lời của Tôn Kiên Hành, Hạ Trì Uyển trốn giả sơn chỉ cảm thấy cạn lời.
Sắc mặt Thạch Tâm và Bão Cầm lập tức đổi.
Cho dù Hạ Phù Dung là trưởng nữ của Hạ Bá Nhiên, nhưng chỉ cần mang phận thứ xuất, thì dù là trưởng nữ thì ?
Một thứ nữ bé nhỏ như , tư cách đại diện tướng phủ, chủ t.ử của tướng phủ để tiếp đãi khách khứa.
Thạch Tâm và Bão Cầm đều thầm nghĩ, e rằng đầu óc của vị tiểu Hầu gia sốt hỏng .
Chưa cần đến việc tướng phủ chuyện thất lễ như .
Nếu tướng phủ thật sự để một thứ nữ nho nhỏ tiếp đãi tiểu Hầu gia, mới là sỉ nhục tiểu Hầu gia, rõ ràng là tướng phủ coi thường .
Thạch Tâm và Bão Cầm , lão Hầu gia phu nhân xưa nay coi trọng giáo dưỡng nhất.
Cớ tiểu Hầu gia do bà dạy dỗ vô lễ đến , vô cớ tự mất phận của .