Trọng Sinh 70: Được Chồng Bá Đạo Sủng Tận Trời - Chương 91: Sắp Có Chuyện Lớn Xảy Ra
Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:30:53
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô mà quên mất chuyện quan trọng như .
Kiếp cô chạy khỏi thôn An Bình đầy một năm, liền gặp thời tiết khắc nghiệt, mất mùa trắng tay, cơm ăn, gạo cho nồi.
Cô suýt chút nữa thì c.h.ế.t đói đường phố.
Tô Hân Hân tính toán ngày tháng, cách ngày xảy nạn đói còn bao lâu nữa.
Cô cũng nhớ , dạo dân làng đều đang lúa nước ngoài đồng chuột đồng ăn mất .
Đây rõ ràng chính là điềm báo của nạn đói.
“Kiến Dân, mấy ngày nay dân làng đều đang bắt chuột đồng ?” Tô Hân Hân hỏi.
Phó Kiến Dân gật đầu.
Tô Hân Hân bầu trời âm u bên ngoài, trong đầu suy nghĩ miên man.
Lúc xảy nạn đói ở kiếp cô chạy khỏi thôn An Bình , cô từng thấy t.h.ả.m trạng của thôn An Bình.
bản cô trải qua trận nạn đói đó, cũng tận mắt thấy cảnh những gia đình giàu huyện thành cũng đói đến mức n.g.ự.c dán lưng.
Lúc đó cô đến bảo mẫu cho một gia đình giàu .
Gia đình đó còn coi như tiền, nhưng dù , bọn họ cuối cùng cũng đuổi .
Cô theo đoàn lớn huyện thành hơn nửa năm mới đến thành phố lớn bới rác tìm đồ ăn để sống sót.
Thiết nghĩ tình hình huyện thành đều như , càng đừng đến thôn An Bình nghèo nàn.
Cô những đám mây mù bầu trời.
Những ngày sương mù mờ mịt kéo dài năm ngày .
Cô bảo Phó Kiến Dân chăm sóc cho bọn trẻ, đó về phía nhà thôn trưởng.
Cô thể giúp bao nhiêu, nhưng ít nhất khi sắp nạn đói, cô nỗ lực đến cùng.
Đến nhà thôn trưởng, thôn trưởng đang cửa hút t.h.u.ố.c lá sợi, trông vẻ tâm sự nặng nề.
Ông thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu liếc Tô Hân Hân một cái hỏi: “Hân Hân, cháu đến tìm Lưu Mai ?”
Tô Hân Hân im lặng một lát, với thôn trưởng: “Cháu đến tìm ông ạ.”
Thôn trưởng kinh ngạc ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: “Tìm gì?”
Tô Hân Hân im lặng một lát hỏi thôn trưởng: “Thôn trưởng, ông xem thời tiết , lắm ! Cháu dạo ngoài đồng cũng là chuột đồng. Chúng câu cũ , chuột đồng thành họa, e rằng sắp nạn đói ! Đám chuột đồng thể tự dưng mà biến .”
Thôn trưởng thấy lời , ngẩng đầu chằm chằm Tô Hân Hân một lúc, đó thở dài: “Ta cũng cảm thấy ! ai cả! Ta bảo cán bộ thôn thông báo xuống , lúa mì trong thôn và lúa trong kho bán . Số lúa đó vốn dĩ định cuối năm chia, bán một nửa, phần còn chia cho . Ta thời tiết , còn nạn chuột dạo , e rằng là điềm lành. những cán bộ thôn đó cảm thấy lo bò trắng răng. Số lương thực đó nếu năm nay bán mà tích trữ đến năm , thì đó chính là lương thực cũ, giá cả chênh lệch nhiều, ai thể gánh vác trách nhiệm.”
Ông chính là vì chuyện mà sầu não đây hút t.h.u.ố.c lá sợi.
Tô Hân Hân thấy lời , im lặng một lát với thôn trưởng: “Thôn trưởng, chỉ cần đợi ba tháng! Chỉ ba tháng thôi ông sẽ thấy mầm mống của nạn đói! Ông là thôn trưởng, ông nghĩ cách kéo dài thời gian một chút! Số lương thực trong kho đó bán.”
Ba năm khổ nạn tiếp theo, lương thực trong kho đó thể chống đỡ bao lâu, nhưng ít nhất cũng thể cầm cự một thời gian.
Cô nhớ kiếp trong trận khổ nạn , c.h.ế.t đói mấy chục vạn đấy.
Thôn trưởng chằm chằm Tô Hân Hân ngưng thần một lúc, hỏi: “Cháu cũng cảm thấy sắp nạn đói ?”
Tô Hân Hân dùng sức gật đầu, từng chữ một với thôn trưởng: “Thôn trưởng, ông tin cháu , sẽ nạn đói đấy! Thật đấy!”
Thôn trưởng vỗ vỗ vai Tô Hân Hân, đó nghiêm túc : “Ta !”
Tô Hân Hân còn gì đó, nhưng cuối cùng lời đến khóe miệng, mở lời thế nào.
Cô cách nào với thôn trưởng rằng sống một đời , cũng thể rằng trải qua một trận khổ nạn.
Loại lời cho dù cô dám , thôn trưởng cũng thể nào tin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-70-duoc-chong-ba-dao-sung-tan-troi/chuong-91-sap-co-chuyen-lon-xay-ra.html.]
Cô chỉ là khi rời khỏi nhà thôn trưởng, bảo thôn trưởng trong nhà cũng tích trữ một ít lương thực.
Dù gạo cũ cũng hơn là gạo.
Tô Hân Hân khi về nhà, liền bắt đầu tính toán tích trữ lương thực.
Bởi vì cô trận nạn đói sẽ kéo dài ba năm.
Sau nạn chuột là thời tiết khắc nghiệt, hai năm nay mất mùa trắng tay, đói đến mức ăn chuột đồng, cuối cùng nhiễm dịch hạch, dân chúng lầm than.
Tô Hân Hân nghĩ đến cảnh tượng kiếp , liền cảm thấy hoảng sợ trong lòng.
Bởi vì trải qua trận nạn đói đó, cô cũng tận mắt thấy từng từng c.h.ế.t đói đường phố, thậm chí từng thấy cảnh canh giữ cửa nhà những gia đình giàu đợi bọn họ vứt rác để bới tìm đồ ăn, vì những thứ rác rưởi mà tiền vứt mà đ.á.n.h c.h.ế.t .
“Mẹ ơi, !” Bé An Ninh thấy cứ tâm sự nặng nề, liền dùng giọng non nớt tiến lên an ủi.
Tô Hân Hân thấy giọng của con gái, từ trong dòng suy nghĩ của hồn , mỉm ôm con gái lòng: “Ngày mai dẫn các con lên huyện.”
Bé An Ninh thấy lời , vui vẻ ôm c.h.ặ.t lấy đùi Tô Hân Hân: “Thật ạ?”
Trẻ con rốt cuộc vẫn là trẻ con, chỉ cần thấy lên huyện là vui đến mức khép miệng.
Đêm nay, Tô Hân Hân gần như thể chợp mắt.
Trong lòng cô đang tính toán rốt cuộc thế nào mới thể khiến bản và thôn An Bình đối mặt với trận nạn đói quá khốc liệt.
Sau đó suy nghĩ cả một đêm, cô cuối cùng cũng chỉ thể tự bảo vệ , còn về thôn An Bình, cô chỉ thể hy vọng thôn trưởng đừng bán lương thực trong kho.
Số lương thực đó nếu bán , trong lúc nạn đói hẳn là thể cầm cự một thời gian. Mọi thắt lưng buộc bụng, lẽ sẽ vượt qua .
Mộng Vân Thường
Tô Hân Hân thực trong lòng cảm thán.
Thôn trưởng vẫn là tầm xa.
Cả trong thôn chỉ thôn trưởng là nhận điều bất thường.
Kiếp thôn trưởng cảm nhận , kiếp lẽ ông cũng cảm nhận , cho nên c.h.ế.t ở thôn An Bình tính là nhiều.
Ngày hôm , Tô Hân Hân ngủ dậy thấy cũng là chuột đồng.
Phó Kiến Dân tức giận hơn cả cô, dùng bẫy chuột để kẹp chuột .
“Chị dâu, nhiều chuột thế ! Ban đêm An Ninh dọa mấy .” Phó Kiến Dân cầm bẫy chuột bắt, nhưng giống như vĩnh viễn bắt hết , từ chui .
Cậu tức giận.
Ban đêm bé An Ninh những con chuột chạy loạn khắp nơi dọa mấy .
Hòa Bình và Bình An thì còn đỡ, đều là con trai nên gan hơn một chút.
“Kiến Dân, ăn chút gì , dẫn lên huyện thành mua đồ!” Tô Hân Hân với bọn họ.
Trong tay cô tem phiếu lương thực mà Ân Hồng Mai đưa, cô mua hết những thứ thể mua về nhà tích trữ.
Còn tích trữ thêm một ít khi nạn đói ập đến.
Bây giờ tiền trong tay cô nhiều, tem phiếu lương thực cũng nhiều, mua bao nhiêu.
Cô suy nghĩ tìm Ân Hồng Mai bàn bạc một chút.
Đến con hẻm bên đó, cô thấy Ân Hồng Mai mà thấy bà cụ .
Bà cụ thấy cô dẫn theo bọn trẻ lên huyện thành, liền chào hỏi cô: “Hân Hân, cháu tìm Ân Hồng Mai ?”
Tô Hân Hân gật đầu.
Bà cụ như điều suy nghĩ liếc cô một cái, thấm thía : “Người đàn ông của cô trong đó , cô tạm thời chắc sẽ đến đây !”
Tô Hân Hân thấy lời liền ngẩn : “Vào trong đó là ạ?”