Trọng Sinh 70: Được Chồng Bá Đạo Sủng Tận Trời - Chương 213: Kẻ Thất Bại Ghen Tị Và Quyết Định Đăng Ký Kết Hôn
Cập nhật lúc: 2026-03-28 11:56:27
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong vài tháng tiếp theo, Tô Hân Hân gần như cứ ba ngày Hàng Thành một chuyến. Vì quần áo của cô mới mẻ hơn các sạp hàng khác, nên việc buôn bán bên của cô luôn . Sau ba tháng, cô gần như kiếm tiền thuê nhà bỏ đó.
Ở thời đại , quả nhiên chỉ cần chịu khổ, chỉ cần gạt bỏ thể diện, thì chắc chắn thể kiếm tiền.
Vương a bà thể giống như Tô Hân Hân phối đồ cho , chỉ thể việc vặt, thu tiền.
Mấy lấy hàng Tô Hân Hân đều dẫn theo Phó Kiến Dân cùng. Cậu bản lĩnh gì khác, nhưng sức lực lớn.
“Chị dâu, em cho chị một bí mật, dạo cả thường xuyên xuất hiện cửa hàng chúng .” Trên chuyến tàu hỏa, Phó Kiến Dân do dự lâu, cuối cùng vẫn với Tô Hân Hân.
Tô Hân Hân Phó Kiến Dân , nhíu mày: “Bao lâu ?”
Phó Kiến Dân : “Em nhớ lúc cửa hàng chúng khai trương đến . hôm đó bận quá, em để ý, đó thì thấy xuất hiện nữa. Dạo gần đây em thấy . Anh còn hỏi em kiếm bao nhiêu tiền.”
Tô Hân Hân rũ mắt, với Phó Kiến Dân: “Đợi Kiến Dân nhà thấy thì gọi chị dâu nhé, !”
Phó Kiến Dân gật đầu.
Tô Hân Hân vốn dĩ định Tết sẽ lấy hàng nữa. Không ngờ buôn bán như . Hiện tại mấy tiểu thương cố định trong trung tâm thương mại ở Hàng Thành thấy Tô Hân Hân thái độ khác hẳn đây . Trước đây cô lấy hàng ít, đối phương đều cho đổi trả, nay thấy cô đến đều tươi rạng rỡ. Đối với họ, Tô Hân Hân chính là khách sộp .
Lần Tô Hân Hân thực sự là cuối cùng đến Hàng Thành trong năm nay. Cô xin điện thoại của mấy hộ kinh doanh, đến lúc đó sẽ gọi điện thoại qua. Bản Tô Hân Hân cũng ngờ khai trương Tết, thể kiếm một vố lớn như . Trong tay cô kiếm ít . Tuy mỗi ngày cô đều kiểm kê sổ sách, nhưng cứ ba ngày về lấy hàng một , nên vẫn tính toán cụ thể xem ba tháng khai trương rốt cuộc kiếm bao nhiêu tiền.
Sau khi trở về, Vương a bà cũng kéo tay Tô Hân Hân: “Hân Hân, chúng phát hiện một đàn ông cứ lảng vảng cửa hàng chúng . Có cần báo công an .”
Tô Hân Hân Vương a bà , đoán ngay là Diệp Kiến Quốc: “Bà thấy đó ạ?”
Vương a bà lắc đầu: “Chỉ thấy một bóng lảng vảng quanh đây.”
Tô Hân Hân gật đầu: “Bà đừng lo, cháu sẽ xử lý thỏa.”
Ngày hôm , Tô Hân Hân bảo Phó Kiến Dân canh chừng ở phía cửa hàng, thấy liền trực tiếp gọi Tô Hân Hân: “Chị dâu! Bắt .”
Tô Hân Hân bước tới, quả nhiên là Diệp Kiến Quốc.
“Tô Hân Hân, cô cái gì !”
Tô Hân Hân Diệp Kiến Quốc, vẻ mặt lạnh lùng hỏi ngược một câu: “Diệp Kiến Quốc, hỏi , ngược đến hỏi ?”
Sắc mặt Diệp Kiến Quốc biến đổi, đó vô sỉ : “Nhà cô là cửa hàng quần áo ? qua xem thử . Cô mở cửa ăn, lẽ nào còn cho ngang qua cửa. Tô Hân Hân, thấy cô chột thì ! Cô quan hệ bất chính, lăng nhăng với dã nam nhân, sợ thấy!”
Tô Hân Hân Diệp Kiến Quốc, trầm giọng : “Diệp Kiến Quốc, là tự lựa chọn cuộc sống hiện tại. Cũng là tự cần và các con. Đã c.h.ế.t , thì c.h.ế.t cho trót , đừng trồi lên lừa gạt nữa!” Cô xong tiến gần Diệp Kiến Quốc : “Nếu để Diệp gia càng thêm coi thường , thì nhất là an phận một chút. Diệp gia đối xử với cũng coi như tệ, phục chức đón về . Có nhất quyết quậy cho Diệp gia giống như đây mới chịu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-70-duoc-chong-ba-dao-sung-tan-troi/chuong-213-ke-that-bai-ghen-ti-va-quyet-dinh-dang-ky-ket-hon.html.]
Sắc mặt Diệp Kiến Quốc tái mét, chỉ Tô Hân Hân oán hận : “Tô Hân Hân, cô quan hệ bất chính mà còn dám đe dọa ! Cô tưởng chống lưng cho cô, thì chúng dám gì cô, ?”
Tô Hân Hân khẩy: “ ! Lúc thể kiêu ngạo như chẳng là Diệp gia chống lưng cho . Bây giờ cũng chống lưng cho , đương nhiên kiêu ngạo chứ.”
Mộng Vân Thường
Diệp Kiến Quốc còn định gì đó, nhưng Diệp Đình Hoành tới kéo : “Anh cả, đừng loạn nữa.”
Diệp Đình Hoành thực sự thất vọng về cả . Trong nhà sắp xếp công việc cho , công nhân viên chức bình thường, chê quá mệt. Ngồi văn phòng, chèn ép. Sau đó trực tiếp bảo tạm thời để thi đại học, cảm thấy Diệp gia là vì coi thường , nên mới bảo học. Một cái gì cũng , chỉ oán hận sự bất công của phận. Anh hiện tại oán hận trách móc tất cả trong Diệp gia, lừa về Diệp gia chính là để chấp nhận đàn bà lăng nhăng Lý Văn . Anh bây giờ trở thành trò cho tất cả .
Diệp Kiến Quốc Diệp Đình Hoành kéo , thẹn quá hóa giận : “Diệp Đình Hoành, ngay cả mày cũng coi thường tao ! Mày là cục vàng của Diệp gia, còn tao chính là kẻ Diệp gia vứt bỏ. Toàn bộ tài nguyên của Diệp gia hiện tại đều dồn lên mày, mày đắc ý, .”
Diệp Đình Hoành đàn ông vô lý mặt, chỉ Tô Hân Hân : “Lúc đồng chí Tô Hân Hân liêm sỉ, yêu thương con cái, khi c.h.ế.t, cô nhất định sẽ tái giá. Anh cô xem, cô chỉ đưa em chồng ngốc nghếch của Phó gia ngoài, ba đứa trẻ cũng cô nuôi dạy như , hiểu chuyện như . Cô hiện tại dựa đôi bàn tay của để kiếm tiền, nuôi sống cả gia đình. Cô từng oán trách phận, oán trách ông trời ? Cô chịu bao nhiêu khổ cực khác , lẽ nào ? Anh lấy tư cách gì mà ghen tị với việc cô sống .”
Diệp Kiến Quốc khẩy: “, tất cả các đều cảm thấy tao là đồ bỏ !”
Anh xong liền chạy mất.
Diệp Đình Hoành bóng lưng Diệp Kiến Quốc, với Tô Hân Hân: “Đồng chí Tô Hân Hân, cô yên tâm, sẽ trông chừng trai , sẽ để đến quấy rầy cuộc sống của cô .”
Tô Hân Hân bóng lưng của hai em, lắc đầu. Cô lờ mờ cảm thấy chuyện của Diệp Kiến Quốc vẫn xong. cô mặc kệ Diệp Kiến Quốc gì, cô còn sợ hãi nữa . Cô tuyệt đối sẽ để Diệp Kiến Quốc cướp những đứa con của .
Vương a bà bóng lưng Diệp Kiến Quốc, khẩy: “Cậu chính là chịu nổi việc cháu sống hơn ! Cậu cảm thấy cháu thì sống bằng c.h.ế.t, thì đợi về tìm cháu. Kết quả cháu tìm đối tượng, cuộc sống trôi qua rực rỡ, đối tượng mới cháu tìm còn ưu tú hơn , đương nhiên cam tâm .”
Tô Hân Hân lạnh: “Một kẻ vô năng, chỉ oán trời trách đất.”
Buổi tối lúc sắp đóng cửa, Lâm Ái Quốc tới: “Hôm nay Diệp Kiến Quốc đến ?”
Tô Hân Hân : “Không , dựa dẫm Diệp gia, Diệp gia sẽ để gì .”
Lâm Ái Quốc Tô Hân Hân: “Hân Hân, khi nào em mới cho chuyển chính thức đây. Chúng nhân lúc còn sớm nhận giấy chứng nhận kết hôn , phận danh chính ngôn thuận , mới thể bảo cút thật xa .”
Tô Hân Hân im lặng một lát, đó với Lâm Ái Quốc: “Được!”
Lâm Ái Quốc ngờ cô dễ dàng đồng ý như : “Hân Hân, là thật ? Em thực sự đồng ý .”
Tuy đó hai bàn bạc khi đăng ký kết hôn sẽ thế nào, nhưng lúc đó chỉ là đưa dự định. Hôm nay thực sự đồng ý , Lâm Ái Quốc vui sướng đến mức nhất thời gì.
“Vậy khi nào chúng ?” Lâm Ái Quốc cơn chấn động mới phản ứng .
Tô Hân Hân im lặng một lát: “Ngày mai luôn !”