Trọng Sinh 1973: Cuộc Sống Ngọt Ngào Ở Thập Niên 70 - Chương 5: Tỷ Muội
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:18:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước nhanh rời khỏi ga tàu hỏa, Cổ Tiểu Nguyệt mãn nguyện dạo một vòng về nhà. Hít thở khí trong lành ven đường, tâm trạng Cổ Tiểu Nguyệt vô cùng , những ngày như thế thật sự quá tuyệt vời!
“Mẹ, con về !” Cổ Tiểu Nguyệt ở cửa nhà lớn tiếng gọi, nàng đặc biệt thích cảm giác vui vẻ khi về nhà , kìm cho nhà cũng cảm nhận sự nhiệt tình của !
mà, gọi một hồi , bên trong tiếng động gì hết ! Cổ Tiểu Nguyệt lo lắng mở cửa, nhà xem thì phát hiện Mẹ Cổ cũng ở nhà!
Vỗ vỗ n.g.ự.c, Cổ Tiểu Nguyệt nhạo chuyện bé xé to, lúc Mẹ Cổ chắc là . Dù cũng là 6 năm , khi nhà máy dệt đóng cửa, Mẹ Cổ lúc nào cũng ở nhà.
Sau khi trọng sinh đặc biệt dễ lo lo mất, chỉ sợ nhà tổn thương. Sau sửa đổi, Cổ Tiểu Nguyệt thầm nghĩ, nếu cứ tiếp tục như , dễ sinh bệnh!
Nhớ đến nhà máy dệt nơi Mẹ Cổ việc, hai năm nay kinh doanh đặc biệt phát đạt, công nhân trong nhà máy đều bận rộn. đều vui, vì bận rộn nghĩa là thù lao cao, thù lao cao thì cuộc sống gia đình thể cải thiện đáng kể!
Chỉ là, theo sự phổ biến ngày càng rộng rãi của cơ giới hóa, nhà máy mấy năm sẽ ngày càng trì trệ, cho đến năm 81, cuối cùng thể duy trì nữa, đóng cửa! Mẹ Cổ cũng vì thế mà nghỉ việc!
Lúc đó Mẹ Cổ gần 50 tuổi, khó tìm việc, nên vẫn luôn ở nhà, vài việc lặt vặt. Chi phí trong nhà dựa tiền tiết kiệm đây và chính sách trợ cấp của nhà nước, Cổ Tiểu Mạn thường xuyên chăm sóc, một Mẹ Cổ sống cũng hề khó khăn!
, Cổ Tiểu Nguyệt nghĩ tuyệt đối thể để một sống cảnh tuổi già hiu quạnh, khi kết hôn nhất định đưa theo cùng, sống cùng vợ chồng . Tin rằng tên ngốc bụng nhất định sẽ đồng ý!
Nghĩ đến chị gái lát nữa sẽ về nhà, Cổ Tiểu Nguyệt nhanh ch.óng đặt cuốn sổ mới mua vị trí cũ, hy vọng chị gái thấy cũng sẽ vui hơn một chút!
Nhìn đồng hồ, 11 giờ 45 phút, chị gái sắp về , nhanh ch.óng nấu cơm thôi! Ngồi tàu lâu như , chị chắc chắn mệt và đói! Đeo tạp dề , Cổ Tiểu Nguyệt vo gạo nấu cơm.
Lúc về nàng tiện đường mua một ít thức ăn, nàng tận dụng mấy ngày để nấu cho và chị mấy bữa ăn ngon. Kiếp hiểu chuyện, kiếp bù đắp nhiều hơn, cả nhà vui vẻ sống bên mới là quan trọng nhất.
Cổ Tiểu Mạn về nhà liền thấy em gái đang bận rộn trong bếp, cả căn nhà tràn ngập mùi thức ăn. Cổ Tiểu Mạn vốn đói hai bữa, ngửi thấy mùi thơm, càng đói đến cồn cào!
lúc cũng còn tâm trí nghĩ đến ăn uống, Cổ Tiểu Mạn ngạc nhiên gọi Cổ Tiểu Nguyệt: “Em gái, em nấu ăn !” Cổ Tiểu Nguyệt tiếng liền về phía Cổ Tiểu Mạn.
Chỉ một cái đó, nước mắt Cổ Tiểu Nguyệt kìm mà rơi xuống! Thật , thấy dáng vẻ trẻ trung tràn đầy sức sống của chị, còn là phụ nữ gầy gò, tang thương trong ký ức nữa!
Cổ Tiểu Mạn thấy Cổ Tiểu Nguyệt , lập tức tiến lên ôm lấy Cổ Tiểu Nguyệt lo lắng : “Em gái, em ? Chẳng lẽ thấy chị về nhà vui ? Có vẫn còn giận vì chuyện xuống nông thôn ! Em gái, là chị với em!”
Nhìn chị gái áy náy thôi, cũng sắp đến nơi, nước mắt Cổ Tiểu Nguyệt chảy càng nhiều! Kiếp nàng tệ bạc đến mức nào, một chị như mà nàng trân trọng, bao nhiêu chuyện khiến chị đau lòng! Mình thật đáng c.h.ế.t!
Hai chị em ôm đầu nức nở, may mà thức ăn nấu xong, nếu cháy khét cả !
Mẹ Cổ tan về nhà liền thấy cảnh hai chị em ôm , lập tức căng thẳng, tiến lên hỏi: “Tiểu Mạn, Tiểu Nguyệt, hai đứa , đừng dọa !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-1973-cuoc-song-ngot-ngao-o-thap-nien-70/chuong-5-ty-muoi.html.]
Đang chìm trong hối hận và bi thương, Cổ Tiểu Nguyệt lời của Mẹ Cổ kéo tỉnh. Buông Cổ Tiểu Mạn , lau nước mắt, ngượng ngùng : “Mẹ, gì ạ, con chỉ là thấy chị về gầy gò xanh xao, trong lòng thấy xót quá!”
Cổ Tiểu Nguyệt càng thêm áy náy, cảm động : “Tiểu Nguyệt, em trách chị, còn thương chị như , chị thật sự vui! Em đúng là em gái của chị!”
Mẹ Cổ vui mừng hai chị em ôm c.h.ặ.t lấy , bà cũng tiến lên ôm hai cô con gái bảo bối lòng, ngừng : “Hai đứa đều là con gái ngoan của !”
Cổ Tiểu Nguyệt dựa lòng , bên trái chị gái ôm, cảm nhận hạnh phúc từng ! Nàng nhất định trân trọng cuộc sống hiện tại, cho nhà sống vui vẻ, hạnh phúc!
Một lát , ba con đều cùng thưởng thức bữa trưa do Cổ Tiểu Nguyệt nấu, Mẹ Cổ buổi sáng tay nghề của con gái nhỏ, nên còn khá bình tĩnh. Cổ Tiểu Mạn ăn xong thì khen Cổ Tiểu Nguyệt ngớt lời, thẳng em gái trưởng thành!
Ăn cơm xong, ba con trong phòng khách tâm sự. Mẹ Cổ vuốt ve khuôn mặt đen gầy của Cổ Tiểu Mạn, đau lòng : “Tiểu Mạn , con gầy nhiều thế, chịu nhiều khổ cực ! Thật đau lòng c.h.ế.t !”
Cổ Tiểu Mạn tận hưởng sự yêu thương của , : “Không , con khỏe lắm! Mẹ đừng con gầy, cơ thể con còn rắn chắc hơn nhiều đó!” Nói xong còn khoe cơ bắp hề tồn tại cánh tay thon dài của .
Thấy chị gái trò, Cổ Tiểu Nguyệt duyên : “Thôi chị, với cánh tay gầy nhom của chị, đừng khoe ở đây nữa, để dành khoe mặt Xuân Sinh !”
Một câu Cổ Tiểu Mạn mặt đỏ bừng, ngượng ngùng phục: “Mẹ, xem em gái trêu con kìa, cũng quản!” Mẹ Cổ hai cô con gái tình cảm sâu đậm như , trong lòng vui như nở hoa, lớn : “Tiểu Mạn , em gái con sai , cứ để dành cho Xuân Sinh xem , ha ha ha!”
Thấy và em gái cùng một phe trêu chọc , Cổ Tiểu Mạn bất đắc dĩ, trong lòng vui vẻ, chỉ bĩu môi Mẹ Cổ thiên vị Cổ Tiểu Nguyệt.
Cả nhà chuyện vui vẻ, lúc , Mẹ Cổ mới nhớ con gái lớn của dường như hôm nay về, liền kỳ lạ hỏi: “Tiểu Mạn , con gọi điện 26 mới về , hôm nay về nhà ?”
Đây cũng là vấn đề Cổ Tiểu Nguyệt quan tâm, liền cùng Cổ Tiểu Mạn, chờ nàng trả lời. Cổ Tiểu Mạn : “Mẹ, con gặp . Trưởng thôn ở thôn con xuống nông thôn con sắp về kết hôn, liền xin cho con về , kết hôn là chuyện cả đời, dành thời gian chuẩn cho !”
Mẹ Cổ , ngừng cảm thán: “Thế thì quá! Trưởng thôn đó thật là ! Nhân dân nước đều , nghĩ cho khác như , tương lai đất nước chúng nhất định sẽ ngày càng thịnh vượng, cuộc sống của chắc chắn sẽ ngày càng hơn!”
Cổ Tiểu Nguyệt cũng cảm khái sự giản dị và lương thiện của quần chúng nhân dân. Nghĩ đến kiếp ở thôn Miêu Thạch, nuông chiều từ bé, việc, các thôn dân ở thôn Miêu Thạch bao giờ một câu khó , đều tìm cách giúp đỡ nàng, cho nàng những việc nhẹ nhàng.
Kiếp , nàng tràn đầy mong đợi cuộc sống xuống nông thôn sắp tới. Có những thôn dân như giúp đỡ , còn một đàn ông trung hậu yêu thương , nhất định thể sống hạnh phúc!
Cổ Tiểu Nguyệt nghĩ rằng dù phá hỏng hành vi độc ác của tên hung thủ , nhưng thể đảm bảo lịch sử đổi theo, xảy chuyện gì khác khiến Cổ Tiểu Mạn lặp vận mệnh kiếp ? Nghĩ đến đây, Cổ Tiểu Nguyệt liền lo sợ, quyết định vẫn nên xác nhận với Cổ Tiểu Mạn cho chắc.
Cổ Tiểu Nguyệt nghiêm túc hỏi Cổ Tiểu Mạn: “Chị, ở ga tàu hỏa xảy chuyện gì ạ?”