Mưa đen vẫn rơi lất phất ngừng. Cả quảng trường trung tâm thương mại hoang vắng và c.h.ế.t lặng. Một vài sống sót trốn ở đây tránh nạn cũng dám phát tiếng động, chỉ c.ắ.n răng chờ đợi ngày mùng sáu đến.
Trên loa phát thanh rằng đến ngày mùng sáu, mưa sẽ dừng.
Họ rằng những luồng linh khí mỏng manh đang chậm rãi trôi , xuyên qua cơ thể họ, lướt qua đỉnh đầu họ bay về nơi xa hơn.
Ngược , những con côn trùng trong nước, lũ chuột trong các góc tối, đám cỏ dại ven đường biến dị, và cả những xác sống mắc kẹt trong cửa hàng dường như cảm nhận điều gì đó. Chúng bắt đầu trở nên xao động, thỉnh thoảng phát những âm thanh khiến lạnh sống lưng.
Thời gian trôi từng chút một. Đến buổi chiều, một đội cứu hộ lái xuồng cao su, mang theo s.ú.n.g ngang qua nơi , chợt phát hiện điều gì đó bất thường.
Một kêu lên:
“Các mau kìa!”
Những khác theo, phát hiện côn trùng trong nước đang uốn éo bò lên mấy cửa hàng. Chúng gần như phủ kín bên ngoài tòa nhà thành một lớp dày đặc, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.
Rõ ràng bên trong tòa nhà thứ gì đó đang hấp dẫn chúng.
Sau khi xác nhận nơi xác sống lang thang, họ lập tức cầm loa gọi lớn:
“Quán Lạc Sơn Bát Bát Kê, cửa hàng Rùa Cỏ, tiệm móng Tân Di, bên trong ai ? Côn trùng bò lên , ai ở trong thì lên tiếng!”
Một lát , trong cửa sổ quán bát bát kê ló mấy cái đầu. Nhìn thấy đội cứu hộ, họ gần như .
“Chúng ở đây! Chúng ở đây!”
“Chúng sẽ qua ngay. Mọi chuẩn che mưa cẩn thận ngoài, tường ngoài là côn trùng!”
Không lâu , mấy sống sót đưa lên xuồng. Một nhân viên cứu hộ còn cảm thán:
“Mấy thơm cỡ nào mà thu hút nhiều côn trùng thế . May mà chúng đến kịp, nếu chắc các bọn chúng ăn sạch .”
Những sống sót cảnh tượng tường ngoài mà suýt phát hoảng, cảm giác như sắp mắc chứng sợ lỗ dày đặc.
“Mau mau !”
Chiếc xuồng cao su gầm lên rời , thứ trở về yên tĩnh.
Trong cửa hàng Rùa Cỏ, Cố Thu bên khung cửa sổ ngoài. Thấy rời hết, cô lau mồ hôi trán tiếp tục luyện quyền.
Trời dần dần tối.
Bóng đêm bao phủ mặt đất.
Cố Thu mở cửa bước . Trên hành lang tầng hai và cả tường đều đầy côn trùng, loại mềm, loại vỏ cứng, đủ hình dạng.
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Cô nhíu mày, chút buồn nôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-74-bay-con-trung-trong-mua-den.html.]
Cố Thu giơ tay lên. Linh lực trong cơ thể phóng , hình thành một áp lực vô hình nhưng mạnh mẽ, ép mạnh đám côn trùng xuống đất. Những con bám tường cũng rơi xuống theo.
Côn trùng ép đến biến dạng, vỡ tung, chất dịch b.ắ.n , trong nháy mắt c.h.ế.t la liệt.
Cố Thu khá hài lòng với chiêu thức mới của . Cô cầm chổi quét đống côn trùng một chỗ đổ xuống dòng nước lầu.
Ngay lập tức, mặt nước d.a.o động dữ dội, giống như nước đang sôi.
Đó là vì những con côn trùng trong nước đang tranh ăn xác đồng loại. Xác của những con côn trùng từng hấp thu linh khí đối với chúng cũng là món ăn ngon.
Cố Thu một lúc, đổ xuống nữa. Cô gom hết xác côn trùng trong cửa hàng, chôn chúng xuống đất.
Bên cạnh chiếc đèn pin, Thỏ nhỏ đang gà gật buồn ngủ. Nhìn thấy hành động của cô, nó kinh ngạc đến mức cơn buồn ngủ cũng biến mất.
Cố Thu giải thích:
“Em xem, d.ư.ợ.c thảo dạo lớn thêm nữa, chắc là thiếu dinh dưỡng. Chị bón thêm chút phân cho chúng.”
Thỏ nhỏ: “…”
Ác quỷ! Đây chắc chắn là ác quỷ!
Thấy nó đơ , Cố Thu tưởng nó phản đối nên giải thích thêm:
“Chị kiểm tra . Những con côn trùng lẽ vì linh khí gột rửa nên trong cơ thể còn năng lượng ô trọc (năng lượng ô nhiễm, bẩn, hỗn ̣p) nữa. Tuy xí nhưng bản chất khá tinh khiết, sẽ bẩn đất .”
Nói xong cô còn khá hài lòng:
“Cũng coi như lấy của dân dùng cho dân, lãng phí.”
Thỏ nhỏ tròn mắt.
Thần thánh gì chứ! Thành ngữ đó dùng kiểu ?
Nó tuy học nhiều chữ, nhưng cũng thể lừa như !
Cố Thu nhớ quá trình hấp thu linh khí . Vì luôn cảnh giác tình hình bên ngoài nên thần kinh cô căng thẳng suốt quá trình. điều đó hề ảnh hưởng đến việc hấp thu linh khí, ngược còn khiến tốc độ hấp thu nhanh hơn.
Mạch linh lực trong cơ thể mở rộng, cô thậm chí còn tự ngộ chiêu thức mới.
Cố Thu cảm thấy dường như chạm đến một bậc thềm. Chỉ cần bước lên, cô sẽ bước một cảnh giới mới.
Sau khi tiêu diệt đám côn trùng , cô cũng vội rời . Cô đóng cửa , xếp bằng ngay sàn, vận chuyển linh lực trong cơ thể, một bước lên bậc thềm đó.
…