Trong phòng họp của Cục Cấp nước, cuộc họp tuyển vẫn đang diễn . Không khí trong phòng khá căng thẳng, bàn chất đầy danh sách và báo cáo.
“Hôm nay tổng cộng tuyển 131 , trong đó 29 nữ. Tỷ lệ …” Một đàn ông trung niên hói đầu cầm danh sách, khẽ nhíu mày.
Ông về phía cuối bàn, nơi Du Tuân đang : “Những nữ đều nhờ điểm của mà nâng điểm trung bình lên mới tuyển . Đội trưởng Du, điểm chấm chắc là công bằng ?”
Du Tuân ngạc nhiên: “Chủ nhiệm Lưu cho rằng tỷ lệ vẫn còn quá cao ? Điểm chấm tuyệt đối công bằng. kiểm tra thiên phú chiến đấu, thể sức mạnh của một phụ nữ bằng đàn ông, nhưng căn cốt của họ hơn, tiềm năng bồi dưỡng cũng lớn hơn.”
Chủ nhiệm Lưu nhíu mày: “Vậy quá trình bồi dưỡng đó mất bao lâu? Chúng nhiều nhất chỉ một tuần huấn luyện. Chúng cần một tuần là thể dùng .”
Ông tiếp: “Yếu thế thì vẫn là yếu thế. Không thể vì họ là phụ nữ mà nghĩ rằng nếu cho thêm cơ hội thì họ sẽ trưởng thành hơn. Không chuyện ưu ái như .”
Du Tuân im lặng một lúc : “Cục Cấp nước chỉ một nhiệm vụ . Những một tuần đạt yêu cầu thể tiếp tục huấn luyện, tham gia nhiệm vụ, .”
Những lãnh đạo khác của Cục Cấp nước liền suy nghĩ một chút. Họ cảm thấy cũng lý, dù nhân tài thật sự khó tìm.
Đã tuyển mà loại thì cũng đáng tiếc.
Chỉ chủ nhiệm Lưu vẫn hài lòng. Ông cho rằng mấy phụ nữ chiếm mất chỉ tiêu của một đàn ông ưu tú.
Dù tỷ lệ trúng tuyển chỉ là một phần mười. Trong 131 chọn những phụ nữ thì đồng nghĩa với việc cũng từng đó đàn ông loại.
Ông tiếp tục lật danh sách. Đột nhiên ông nhíu mày thật c.h.ặ.t.
“Người mới trưởng thành bao lâu? Tuyển như quá đáng ?” Ông chỉ một cái tên.
Những khác qua. là còn khá trẻ, mới mười tám tuổi.
Du Tuân : “Mười tám tuổi là thể nhập ngũ .”
Chủ nhiệm Lưu hít một : “Cha tiền án, còn đang tù? Lý lịch chính trị như thì thể qua xét duyệt! Người , loại bỏ!”
Du Tuân còn kịp gì thì những khác lên tiếng: “Chủ nhiệm Lưu, phần xét lý lịch cần quá khắt khe. Chỉ cần bản đó phẩm chất tư tưởng là .”
Một khác thêm: “Bây giờ nhân tài hiếm lắm.”
Chủ nhiệm Mục : “Chủ nhiệm Lưu, ông đúng. Càng lúc càng kiểm soát c.h.ặ.t lý lịch.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-214-cuoc-tranh-luan-trong-phong-hop.html.]
Ông gõ danh sách: “Hơn nữa đây cũng nhân tài. Ông xem , bài kiểm tra thể lực phía cũng quá xuất sắc.”
Mọi cùng . Người đúng là ở mức trung bình khá, quá nổi bật.
cũng thể là tầm thường.
Du Tuân nhận ủy thác của Trang Tuyết Lân nên chú ý giúp đỡ Cố Thu một chút. Trang Tuyết Lân cần mở cửa , nhưng nếu cô kẹt ở khâu xét lý lịch hoặc đối xử bất công thì nhờ Du Tuân hỗ trợ.
Lúc Du Tuân : “Nếu các ông thì nhận . Trong đội của đang thiếu một tướng giỏi.”
Những khác lập tức vui.
Vốn dĩ trong hành động “Cá Voi Rơi” , quân đội thể hỗ trợ họ. Ngay cả việc cho mượn vài cũng , là chính sách cho phép.
Bây giờ còn đào của họ nữa ?
“Sao đào ngay mặt chúng ?”
“Đội trưởng Du, .”
“Quân đội các đãi ngộ thế nào, Cục Cấp nước chúng đãi ngộ thế nào, đừng lỡ dở tương lai của cô bé.”
Chủ nhiệm Lưu thì rõ ràng tin: “Cậu lừa chúng ? Quân đội mà cũng nhận như thế ?”
Du Tuân khẳng định: “Chỉ cần huấn luyện thêm một chút, trong đám , một cô đ.á.n.h ba vấn đề.”
Thực cảm thấy tiềm năng của Cố Thu còn hơn thế. quá nhiều cũng .
lúc điện thoại của một trong phòng họp reo lên. Sau khi xong, biểu cảm của ông trở nên kỳ lạ.
Ông danh sách hỏi: “Người đ.á.n.h mà … tên là Cố Thu ?”
Mọi đều sang .
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Người cúp điện thoại, quanh một lượt với Du Tuân: “Không cần huấn luyện nữa.”
Ông dừng một chút tiếp: “Ngay bây giờ, cô thể một đ.á.n.h ba .”