Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trải qua nhiều vòng khảo hạch, Cố Thu cuối cùng cũng tuyển dụng thành công. Lúc trong nhóm hai mươi ban đầu chỉ còn cô, Vương Dĩ Phong và hai khác. Tỷ lệ trúng tuyển chỉ một phần năm.
Hơn nữa tỷ lệ trong nhóm của họ coi là khá cao. Ở các nhóm khác phần lớn chỉ một phần mười. Lúc cũng đến trưa.
Bốn cùng với những của các nhóm khác cũng dẫn đến nhà ăn dùng bữa. Đồ ăn ở đây khá .
Cơm trắng ăn thoải mái, món ăn gồm một miếng sườn kho, đậu phụ xào thịt băm, cà tím sốt tương và cải xào. Tất cả đều nấu nhiều dầu nhiều muối.
Những trải qua vận động cường độ cao gần như thể cưỡng loại thức ăn . Vừa xuống là bắt đầu ăn ngay. Ngay cả Cố Thu, quen ăn thức ăn linh khí ở nhà, cũng cảm thấy bữa cơm ngon.
Đang ăn thì bên cạnh bỗng bóng che xuống. Hai thanh niên đó hỏi: “Chúng thể ở đây ?”
Cố Thu và Vương Dĩ Phong cạnh . Chỗ đối diện họ vẫn còn trống.
Cố Thu còn kịp gì thì Vương Dĩ Phong lên tiếng : “Không thể.”
Hai qua là bắt chuyện. Nếu xuống chắc chắn chỉ im lặng ăn cơm mà sẽ chuyện.
Mà chuyện thì khó tránh khỏi b.ắ.n nước bọt. Nếu b.ắ.n thức ăn của thì còn ăn thế nào nữa.
Một trong họ : “Đừng lạnh lùng chứ.” “Sau chúng đều là đồng nghiệp mà.”
“Cô gái xinh , cô thấy đúng ?” Thấy Vương Dĩ Phong lạnh lùng, họ chút dám trêu chọc vị “ngự tỷ mặt lạnh” .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-210-duoc-tuyen-dung-va-bua-an-trua.html.]
Còn thấy Cố Thu trông trẻ hơn nên hì hì chuyện với cô. Cố Thu nuốt thức ăn trong miệng, uống một ngụm nước mới .
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
“Các thể xa một chút khi chuyện ?” “Đứng ngay bên cạnh đồ ăn của khác mà chuyện.”
“Các thấy như lịch sự ?” Hai lập tức lúng túng.
Nếu như câu “ thể” của Vương Dĩ Phong còn khiến họ cợt tiếp tục dây dưa , thì giọng lạnh nhạt pha chút ghét bỏ của Cố Thu khiến họ chịu nổi.
Họ lập tức bưng khay thức ăn sang bàn khác. Khi xuống còn trừng mắt bên vài cái.
Vương Dĩ Phong thầm đảo mắt: “Trước khi ăn cũng lau mặt.”
“Đã trai gì mà còn bóng nhẫy dầu mỡ.” “Cả mùi mồ hôi.”
“Không hiểu còn chuyện đối diện khác.” Cố Thu cũng đồng tình.
Nhất là mấy ngày nay vì chia đợt cho rùa ăn nên cô gặp Trang Tuyết Lân vài . Bản trai.
Sau khi linh khí rèn luyện, làn da gần như mỹ. Gương mặt càng trở nên góc c.h.ế.t.
Điều đó khiến tiêu chuẩn thẩm mỹ của cô nâng lên đến một độ cao từng .