Sau hai ngày, Cố Thu đến bệnh viện huyện. Bởi vì hôm qua phát hiện quái vật lông xanh ở đây nên cảnh giới nới lỏng hơn một chút.
Người bên ngoài thể , bên trong cũng thể . Chỉ là lúc đều kiểm tra xem quái vật lông xanh .
Cố Thu thấy mấy con rùa ở đây. là vất vả thật, việc đến tận nơi .
Nhìn mấy con rùa cần cù đó, cô nghĩ đến ba con rùa heo ở nhà. Càng mấy con rùa mặt càng thấy thương.
Trong lòng nghĩ đều là cùng một ổ rùa, cũng thể thiên vị quá. Có nên nghĩ cách cho mấy con rùa ăn chút gì ngon để bồi bổ .
Bệnh viện gọi cô đến là để rõ tình trạng của Trần Á Lan. Trùng hợp là vẫn vị bác sĩ .
Ông với cô: “Tình trạng của cô còn nghiêm trọng hơn hai ông bà .”
Cố Thu đáp: “Cần chữa thế nào thì cứ chữa như .”
Bác sĩ khổ. “Bây giờ bệnh nhân kiểu quá nhiều . Chúng cũng cách nào hơn.”
“Chỉ thể truyền dịch. Nếu tự ăn thì dùng ống thông mũi để cho ăn.”
“Thức ăn cô tự chuẩn để bệnh viện chuẩn giống ? Nếu bệnh viện chuẩn thì bây giờ mấy cấp độ khác .”
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Cố Thu qua một lượt. Gói cao cấp thịt heo, gan heo, trứng, rau và dầu thực vật.
Gói trung bình ức gà đông lạnh, bánh màn thầu và bí đỏ. Cuối cùng là gói cơ bản, chỉ đảm bảo cung cấp tinh bột và protein.
Đương nhiên giá cả cũng khác . Có thể dùng lương thực để mua.
Hoặc dùng đồ cổ và vàng để đổi cũng . Cố Thu : “Lấy gói cơ bản là .”
Bác sĩ sững . Trong ấn tượng của ông, Cố Thu khá hào phóng.
Nghe cô trả công cho hộ công cũng khá cao. Cố Thu : “Lần cho chọn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-201-benh-vien-va-nhung-lua-chon.html.]
“Chắc cũng là gói cơ bản thôi nhỉ?” Bác sĩ gượng một chút.
Có trong tay thịt, trứng, gia cầm và rau quả nhưng quyên góp, cũng để hỏng. Thế là đem một ít đến bệnh viện bán.
Không chỉ thức ăn qua ống thông chia thành nhiều cấp. Ngay cả suất ăn của bệnh nhân bình thường và nhà cũng nhiều mức.
Những lương thực hoặc đồ cổ trong tay đương nhiên chọn gói cao cấp. Thậm chí còn vì ăn suất cơm mà bệnh cũng viện.
Bác sĩ rời , y tá bước tới. “Lần cô còn thuê hộ công ?”
Cố Thu : “Cứ theo tiêu chuẩn bình thường mà sắp xếp một .”
Y tá cũng ngẩn . “Vậy tiền công?”
“Người khác bao nhiêu thì cũng bấy nhiêu.”
“Nếu theo tiêu chuẩn bình thường thì bây giờ bệnh nhân nhiều, một hộ công chăm sóc mấy bệnh nhân cùng lúc.”
“Như là .” Y tá nghĩ thầm, mấy hộ công khách giàu đến, tranh nhận việc chắc thất vọng .
Kim chủ cũng trở nên keo kiệt . Thời buổi đúng là ngày càng khó khăn.
Cố Thu thật sự cũng đến trung tâm giúp việc gia đình xem qua. bây giờ nơi đó biến thành chỗ bố trí cho tị nạn từ bên ngoài đến.
Người phức tạp. Hiển nhiên thể tìm ở đó.
Chuyện tìm bảo mẫu vẫn từ từ. Thật ông cụ Ngô nghiêm trọng như cô .
Ông vẫn thể tự lo sinh hoạt. Vấn đề lớn nhất bây giờ chỉ là ăn uống.
Cùng lắm khi nấu ăn Cố Thu nấu thêm một chút. Việc cô vẫn thể lo liệu .