“Uổng công đây chị còn tưởng là , còn cho linh khí!”
Trang Tuyết Lân khỏi cảm thấy chút lúng túng vì bắt quả tang. Anh chuyển ánh mắt sang con thỏ mặt, bộ lông của nó màu sắc gần với ánh sáng Cố Thu.
Anh đưa tay định sờ nó một cái, nhưng lập tức một cái chân thỏ đập tới. Con thỏ hung dữ vô cùng, cho gần.
Đông Đông nhảy tới mặt Cố Thu, chắn ngay tầm . Không cho !
Cố Thu một cục lông chặn mặt, ngứa đến tỉnh giấc. Vừa mở mắt thấy một cái m.ô.n.g thỏ tròn trịa mềm mại, cái đuôi cuộn thành một cục lông nhỏ đang rung rung.
Cố Thu xách nó lên: “Em định chị nghẹt thở ?” Không từ lúc nào mà thói quen chôn mặt như , chôn thì chôn , mèo còn dùng bụng chôn mặt, em thì dùng m.ô.n.g.
“Chít chít!” Con thỏ đột nhiên nhấc lên, khí thế hung hăng lập tức tan thành mây khói. Bốn cái chân nhỏ quẫy loạn trong trung, kêu chít chít phản đối.
Em đang giúp chị đề phòng sắc lang đấy!
Cố Thu: Sắc cái gì?
Sau đó cô thấy Trang Tuyết Lân dậy một nửa. “Anh cuối cùng cũng tỉnh !”
Trang Tuyết Lân ôm n.g.ự.c, nhẹ nhàng ho hai tiếng. “Cảm ơn cô cứu .”
Cố Thu đặt Đông Đông xuống, thấy nó định nhảy lên Trang Tuyết Lân liền vội vàng kéo nó . “Đừng nghịch, đang thương, chơi với em .”
Đông Đông: …
Đông Đông: A a a, em chơi với em ? Tên thấy chị tỉnh nên dám chị nữa, còn giả vờ ho khan vẻ yếu ớt, giả tạo đến thế, là !
Cố Thu đặt nó sang một bên, từ sofa bước xuống xổm bên cạnh Trang Tuyết Lân. “Anh thấy thế nào? Tự cảm thấy vết thương nặng ? Có cần đến bệnh viện ?”
“ dám di chuyển , sợ nặng thêm vết thương. Thấy nhịp tim và thở của định nên đưa bệnh viện.”
Dù từ đây xuống là mười tám tầng lầu, thang máy. Nghĩ thôi cũng thấy phiền phức.
Tối qua Cố Thu dám , cũng còn sức để . Còn hôm nay thì cô cảm thấy cần thiết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-193-trang-tuyet-lan-tinh-lai.html.]
Trang Tuyết Lân cúi đầu vết thương n.g.ự.c , miệng vết thương mọc thịt non. “Không vấn đề gì lớn.”
Mặc dù xương sườn chắc gãy vài cái, xương ức cũng nứt, viên đạn xuyên qua phổi. Cơ bắp lưng cũng xé toạc.
đúng là vấn đề gì lớn. Bởi vì những vết thương đó dường như tự hồi phục quá nửa.
Ngay cả cảm giác đau khi hô hấp cũng nhẹ hơn nhiều so với dự đoán của . Anh do dự một chút.
“ chắc chỉ ngủ một ngày thôi ?”
“Chính xác là tới một ngày, nửa đêm cộng thêm nửa ngày hôm nay. Bây giờ là chiều ngày mười hai tháng một.”
Như tốc độ lành vết thương cũng quá nhanh .
Một vết thương do s.ú.n.g b.ắ.n ở cự ly gần, còn gần tim. Trong dự đoán của Trang Tuyết Lân, cho dù sống sót thì cũng sẽ thương nặng.
Với điều kiện y tế hiện tại, chắc cứu . Thế nhưng mới chỉ một ngày trôi qua mà vết thương khép nhiều như .
Anh cảm nhận linh lực tràn đầy trong cơ thể, cùng với loại năng lượng tràn ngập khắp căn phòng. Có lẽ đây chính là câu trả lời.
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Trang Tuyết Lân sờ túi áo. Cố Thu : “Anh đang tìm điện thoại của ? Hỏng .”
Cô chỉ những mảnh vỡ bàn , ghép thì đúng là một chiếc điện thoại. Nó linh khí cắt nát, vết cắt vô cùng gọn và sắc.
Trang Tuyết Lân : “Vậy thể mượn điện thoại của cô ? cần liên lạc với của .”
Mắt Cố Thu lập tức sáng lên. Cô chờ đúng câu !
Điện thoại sạc đầy pin !
Cố Thu mở khóa điện thoại đưa cho . Trang Tuyết Lân một cái, , hình nền vẫn là cái hình hoạt hình đó.
Xem cô thật sự thích thứ . khi điện thoại rời khỏi tay Cố Thu, màn hình đầy màu sắc lập tức biến thành trắng xám.
Trang Tuyết Lân khẽ khựng một chút, nhưng vẫn như chuyện gì, tiếp tục thao tác bấm một điện thoại.