Người lái xe trung niên mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển, hai chân run run vì mệt. ông vẫn vội xua tay.
“Cô đưa sáu cân bột mì .”
Cố Thu lắc đầu.
“Cái đó là chị đổi lấy tiền với bác, tính. Mười tám tầng cầu thang thể để hai leo công.”
Hai lái xe từ chối mãi , cuối cùng đành nhận lấy túi đồ.
Người lái xe trung niên còn để điện thoại cho Cố Thu, rằng nếu cần giúp việc gì thì cứ gọi ông.
Khi hai xuống lầu, lái xe trẻ khoác tay lên vai trung niên, tươi.
“Chú Thiết, việc như thì nhớ gọi cháu nhé. Một chuyến như mà kiếm nhiều thế!”
Chu Thiết sững .
Cậu thanh niên là con trai của ông chủ cũ của ông.
Trước là một ấm ăn chơi lêu lổng.
trận mưa đen, cha c.h.ế.t, công ty cướp mất, góa con côi đuổi ngoài.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, như biến thành khác.
Chu Thiết thấy nuốt nước bọt khi những quả dưa leo trong túi, trong lòng khỏi cảm thấy khó chịu.
Ông vỗ vai thanh niên.
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
“Được, việc gọi .”
Dưới tòa nhà vẫn còn một đám tụ tập chuyện.
Thấy hai , tay cầm túi đồ, dù túi trong suốt nhưng vẫn thể lờ mờ thấy bên trong.
Mọi lập tức vây hỏi.
Câu hỏi dồn dập khiến hai trả lời thế nào.
Họ dám một chữ nào, vội vàng chuồn .
Dù , vẫn đoán rằng túi đồ đó là tiền công Cố Thu trả cho họ.
Có kinh ngạc, ghen tị.
Một :
“ bảo , Cố Thu chắc chắn thiếu tiền. Chỉ cần cõng hai lên lầu mà từng đó đồ, trong tay cô bao nhiêu thứ ?”
“Chỉ riêng dưa leo với bột mì đem bán cũng mấy chục nghìn. Cô còn thèm mấy trăm nghìn bây giờ ?”
Một khác :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-161-long-tot-lan-truyen-trong-khu-kim-que-vien.html.]
“Con dâu nhà họ Từ đúng là tầm hạn hẹp. Sau mà hối hận.”
lúc đó bà Hoàng tới.
Nghe những lời bà lập tức sững .
Phía bà, Trương Đồng Vân cũng c.h.ế.t lặng.
Trong căn hộ 1802, Cố Thu đang kiểm tra chân của hai ông bà.
Cơ bắp ở chân họ hồi phục khá nhiều.
Không còn gầy trơ xương như nữa.
Co duỗi chân cũng còn vấn đề.
Bà cụ thậm chí thể vài bước.
Bà nắm tay Cố Thu, liên tục cảm ơn.
“Thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm, cô gái!”
Bà chuyện gì xảy với và chồng.
Chỉ cần nghĩ thôi cũng khiến bà sợ hãi.
Nếu hôm đó bà gặp Cố Thu, lẽ hai hút cạn sinh khí .
Bà :
“Trong nhà thứ gì cháu thích thì cứ lấy . Bà già cũng lấy gì để cảm ơn cháu.”
Cố Thu .
“Cháu thổ phỉ. Hai bác cứ nghỉ ngơi cho . Sau nếu cần chăm sóc, cháu sẽ hỏi xem trong khu ai .”
Rời khỏi căn hộ 1802, Cố Thu dẫn theo Đông Đông ngoài nữa.
Lần cô việc quan trọng cần .
Cô tới khu Đông Thành.
Vừa tới nơi, cô thấy vài gầy gò.
Thậm chí gầy đến mức giống như cây gậy khô.
Nhìn họ khiến lo rằng chỉ cần gió thổi mạnh một chút cũng thể gãy.
Đã gầy đến mức mà vẫn ai chú ý đến hiện tượng ?
lúc đó, Cố Thu thấy một “ quen”.