“Ôi, hai bác xuất viện !”
“Qua cơn hoạn nạn ắt phúc. Hai bác thật phúc, gặp hàng xóm bụng như .”
Người trong khu Kim Quế Viên bàn tán rôm rả.
Sau khi Cố Thu và lên lầu, câu chuyện vẫn dừng .
Có :
“Cố Thu nhờ hai cõng ông bà lên lầu chắc trả tiền chứ?”
“Đương nhiên trả . Đó là tầng mười tám đấy! Không trả tiền ai rảnh mà cho cô.”
Một khác cảm thán:
“ là tiền.”
“Không tiền thì ngày nào cũng bệnh viện . Chỉ riêng tiền xe thôi bao nhiêu .”
Nói qua , câu chuyện dần chuyển sang gia đình họ Từ.
Rõ ràng chuyện lúc nãy cổng khu lan truyền khắp nơi.
Thậm chí lời của Trương Đồng Vân cũng bắt chước y như thật.
“Cô yên tâm, bao nhiêu tiền thì trả bấy nhiêu, một xu cũng thiếu!”
Có nhại câu đó.
Những khác lập tức bật .
“Thật sự coi cô gái là kẻ ngốc ? Ai mà chút tâm tư đó.”
“Nếu thật sự trả tiền thì tính cả tiền mất giá trả cho .”
“Vậy chắc mấy chục triệu mất.” Có . “Nhà họ nỡ?”
“Nghe Trương Đồng Vân còn với khác rằng Cố Thu đến đòi tiền, cô khó xử lắm.”
“Người nợ tiền như ông nội. Làm như vay tiền nhà họ .”
Bà Hoàng trong đám đông.
Càng sắc mặt bà càng khó coi.
Có thấy bà liền hỏi:
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
“Nhà bà định bao giờ trả tiền cho ?”
Bà Hoàng hổ áy náy.
Bà miễn cưỡng vài câu vội vàng rời .
Về đến nhà, thấy con dâu, sắc mặt bà lập tức trầm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-160-loi-ban-tan-trong-khu-kim-que-vien.html.]
“Rốt cuộc con gì với Thu Thu? Nhà nợ tiền , trả nợ là chuyện đương nhiên. Bây giờ đang cần tiền, con còn từ chối!”
Trương Đồng Vân vốn chút chột .
thấy chồng chuyện gay gắt như , cô cũng vui.
“Mẹ thì dễ. nếu bây giờ chúng tranh thủ lúc tiền còn giá trị để mua thêm đồ cho em bé, ?”
Cô vuốt bụng .
“Trả nợ lúc nào cũng thể trả. nếu bỏ lỡ giai đoạn , tiền cũng chắc mua đồ.”
Bà Hoàng mở miệng.
Nhìn bụng con dâu.
Cuối cùng bà chỉ thở dài, xuống.
Trương Đồng Vân thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút.
Cô lẩm bẩm:
“Ngày nào cũng Thu Thu Thu Thu. Không còn tưởng là con gái ruột của .”
Cô sờ bụng .
Cô lấy chồng là con trai độc nhất.
Cô tuyệt đối thừa nhận cái gọi là em chồng nào cả.
lúc đó bà Hoàng đột nhiên dậy, mặt lạnh lùng ngoài.
“Mẹ ?”
“ xem bên Thu Thu cần giúp gì .”
Trương Đồng Vân nhíu mày.
Cô sợ Cố Thu linh tinh.
Nghĩ , cô chỉ thể theo.
…
Cố Thu bên ngoài đang bàn tán về .
Cô nhà lấy vài quả dưa leo, mấy chiếc bánh mì, hai chai nước khoáng.
Cô còn lấy thêm một túi bột mì nặng hai cân.
Tất cả bỏ một cái túi.
Khi hai lái xe cõng hai ông bà lên lầu xong, cô đưa túi đồ cho họ.
“Hôm nay vất vả . Những thứ hai chia nhé.”