Nửa tiếng .
Tại bệnh viện nhân dân huyện, Cố Thu xong thủ tục nhập viện cho hai ông bà.
Vương Dĩ Phong theo suốt quá trình.
Sau khi tất thủ tục, cô ngại ngùng :
“Lúc nãy hỏi như khéo, xin nhé.”
Nhìn cô chạy tới chạy lui giúp đỡ, còn tạm ứng tiền viện phí, mà nếu nhờ phận tổ trưởng một tổ chấp pháp của cô, bệnh viện thậm chí còn nhận hai ông bà , cơn giận trong lòng Cố Thu cũng dần nguôi.
Cô :
“Lúc nãy giọng cũng . Chuyện nhập viện… cảm ơn cô.”
Vương Dĩ Phong :
“Cô và hai ông bà quen gì, mà vẫn đưa họ đến bệnh viện, thật sự hiếm . tình trạng của họ… cô chuẩn tâm lý .”
Cô ngập ngừng một chút tiếp:
“Bây giờ tài nguyên y tế căng thẳng, giường bệnh cũng thiếu. Nếu hai ngày nữa tình trạng của họ vẫn cải thiện, bệnh viện thể sẽ yêu cầu xuất viện.”
Cố Thu gật đầu.
“ .”
Đưa họ đến bệnh viện cũng chỉ là thử vận may.
Cố Thu trông chờ bệnh viện y thuật thần kỳ nào đó thể khiến hai ông bà chỉ một đêm khỏe mạnh nhảy nhót.
ít nhất cũng thể đặt ống nuôi ăn qua mũi cho họ.
Cô hai ông bà còn thể chống đỡ bao lâu.
nếu họ vẫn còn sống, thì ít nhất cung cấp cho họ năng lượng và dinh dưỡng cần thiết.
Coi như cô trả ân tình bó hoa, rổ rau và hộp bánh bao .
Cố Thu dự định thuê một hộ lý chăm sóc cho hai ông bà.
khi quầy y tá hỏi thì mới , bây giờ thuê hộ lý cứ tiền là .
Họ chỉ nhận đồ ăn.
Hơn nữa ở đây là hai bệnh nhân, tình trạng còn đặc biệt, nên giá càng cao.
Cố Thu hỏi:
“Vậy rốt cuộc cần bao nhiêu?”
Y tá nhiệt tình :
“Cô thật sự thuê ? Vậy để gọi hộ lý đến, hai tự chuyện.”
Không lâu , hộ lý đến.
Đó là một bà cô to khỏe, chuyên chăm sóc già liệt, hơn mười năm kinh nghiệm.
khi thấy đôi chân của ông cụ, bà cũng giật , trong lòng chút sợ, nhận việc lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-148-dua-hai-ong-ba-vao-benh-vien.html.]
Bà mở miệng giá:
“Một mỗi ngày ba cân gạo. Hai là sáu cân.”
Mức giá cao gấp mấy thị trường hiện tại.
Bây giờ thứ rẻ nhất chính là nhân công.
Cố Thu vẫn bình tĩnh gật đầu.
“Được. yêu cầu, bà chăm sóc họ thật .”
Bà cô nuốt nước bọt.
Cô gái thật sự đồng ý?
Sáu cân gạo!
Nhà bà năm miệng ăn, sáu cân gạo nếu tiết kiệm một chút thì đủ ăn mấy ngày.
Bà Cố Thu, nghi ngờ:
“Chuyện cô quyết định ? Người lớn trong nhà cô ?”
Cố Thu đáp:
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
“ quyết . Sáng mai sẽ trả luôn tiền công hai ngày đầu cho bà.”
…
Khi Cố Thu trở về khu Kim Quế Viên thì hơn mười giờ tối.
Suốt cả ngày hôm nay cô gần như nghỉ ngơi.
Nói chính xác hơn là mấy ngày nay cô đều nghỉ.
Cho dù là sắt cũng sẽ cảm thấy mệt.
Vừa , cô tính toán tiền còn .
Tiền tạm ứng nhập viện là một vạn tệ, do Vương Dĩ Phong trả vì cô mang đủ tiền. Khoản cô trả .
Tiền taxi cũng tăng vọt lên năm trăm tệ.
Tính tới tính lui, tiền trong tay cô thành âm.
Thật sự quá tuyệt.
Lúc khi để một vạn tiền mặt, cô nghĩ rằng sẽ ngày đủ dùng.
Vừa đến tòa nhà 2, cô bỗng thấy mấy bà cô đang đó trò chuyện.
Cố Thu lập tức ngạc nhiên.
Muộn thế mà họ vẫn ngủ?
Kết quả một bà cô thấy cô liền hét lên:
“Cô gái tầng mười tám về !”