Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con cá lớn” Cố Thu lập tức nhận sự chào đón nhiệt tình.
Sau khi đo sức tay thật của cô cùng với thể lực cơ bản — thực đều là kết quả khi Cố Thu cố ý giữ sức, bộc lộ bộ thực lực, nhưng vẫn nổi bật — các nhân viên căn cứ ngay lập tức khuyến khích cô tham gia công việc.
Trong căn cứ, nhân viên vũ trang quá ít.
Họ chỉ thể tuyển thanh niên trai tráng từ trong dân chúng. những thanh niên bây giờ… nhiều thể lực yếu ớt. Tuổi còn trẻ mà ngày nào cũng lì một chỗ, chạy vài bước thở hồng hộc, đến lúc quan trọng thì gánh nổi việc.
Cho nên đội ngũ vũ trang của căn cứ hiện giờ vô cùng thiếu .
“Nếu cô tham gia, cô xem ,” đội trưởng tổ chấp pháp Vương Dĩ Phong với Cố Thu, “chúng bộ đội tác chiến bên ngoài, còn đội tuần tra nội bộ, đội chấp pháp, đội an ninh. Những vị trí cô đều thể chọn. Tháng đầu tiên là thời gian thử việc. Nếu vượt qua thử việc sẽ trở thành thành viên chính thức, biên chế, lương tháng khá cao, còn giải quyết luôn vấn đề nhà ở cho cô.”
Cố Thu mỉm :
“Chuyện thể cho chút thời gian suy nghĩ ? Hiện giờ về nhà , ?”
“Về nhà?”
Cố Thu chỉ căn cước đặt bàn:
“ là huyện Tây Vũ, nhà ở khu Kim Quế Viên cạnh đại lộ Thế Kỷ phía tây thành phố. ‘ba ’, sẽ tạo gánh nặng gì cho căn cứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-134-loi-moi-gia-nhap-can-cu.html.]
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
“Ba ” nghĩa là: hộ khẩu địa phương, nhà cửa, thu nhập.
Cố Thu ít nhất vướng hai điều đầu.
Còn công việc… bọn họ đang kéo cô để cho cô một công việc đây.
Vương Dĩ Phong đem căn cước quét một chút. Thông tin của Cố Thu lập tức hiện , quả nhiên là bản địa của huyện Tây Vũ.
“Kim Quế Viên, tầng cao nhất ? Nhà cô tệ .” Vương Dĩ Phong gật đầu. “Thân phận vấn đề. Cô , về thẳng nhà, đừng lung tung.”
Cố Thu :
“Cảm ơn. Chúng trao đổi phương thức liên lạc nhé. Khi nào nghĩ kỹ sẽ liên lạc với chị.”
Cố Thu ấn tượng khá với nữ đội trưởng .
Sau khi Cố Thu rời , nhân viên đăng ký nhỏ giọng với Vương Dĩ Phong:
“Chị Phong, cho cô như ? Cô đồng ý nhận việc. Muốn cho qua cửa văn bản phê duyệt từ cấp .”
“Phê duyệt?” Vương Dĩ Phong nhạt, giọng đầy mỉa mai. “Mấy cấp phê duyệt , chính họ còn tự dẫn căn cứ. Mà dẫn một còn cả đống .”