Trồng rau trên sân thượng trong thời kỳ tận thế - Chương 120: Ánh sáng lạ trong đêm mưa đen

Cập nhật lúc: 2026-03-10 17:47:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông Liêu là một trai Đông Bắc thẳng thắn, mở miệng mang theo giọng đặc trưng vùng Đông Bắc:

“Không , đừng lo. Nhà mấy cao mét chín, sống cùng một thôn, ở cũng dè chừng chút chứ, dễ bắt nạt !”

Điều duy nhất lo lắng là nhà thể dính mưa đen. nếu thật sự dính mưa đen thì cho dù hỏi tin tức lập tức chạy về, cũng chỉ thể bất lực chờ phán quyết của ông trời.

Đông Liêu lái xe hỏi:

“Lão Đỗ, ông ai lo lắng ?”

Đỗ Tiên hì hì:

“Ông còn ? Một một , c.h.ế.t thì cũng chẳng liên lụy ai. Không giống mấy , còn bao nhiêu gánh nặng ngọt ngào.”

Trang Tuyết Lân ngoài cửa sổ. Trong bóng tối mịt mùng, chợt thấy một nơi nào đó đang tỏa ánh sáng mờ ảo.

Ánh sáng nhạt, như như , nhưng trong màn đêm vẫn đủ nổi bật và mắt.

Trang Tuyết Lân nên gọi màu đó là gì, nhưng từng thấy thứ ánh sáng như Cố Thu.

Nói chính xác hơn, cho đến bây giờ chỉ thấy màu sắc xuất hiện Cố Thu.

Anh khẽ nheo mắt:

“Dừng xe.”

Đông Liêu vội phanh :

“Gì ?”

Trang Tuyết Lân chỉ về phía đó:

“Chỗ , các ông thấy gì ?”

Bốn trong xe căng mắt:

“Tối đen như mực, gì đặc biệt !”

Trang Tuyết Lân thầm nghĩ, quả nhiên họ thấy ánh sáng đó.

Anh đội mũ trùm đầu, mở cửa xe bước xuống:

chút việc, mấy ông cứ về .”

Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.

Đông Liêu thò đầu cửa sổ gọi:

“Để bọn cùng !”

Trang Tuyết Lân xua tay:

“Không cần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-120-anh-sang-la-trong-dem-mua-den.html.]

Vừa xong, nhanh ch.óng hòa màn đêm, bóng dáng biến mất dấu vết.

Đông Liêu lẩm bẩm:

“Anh em đ.á.n.h hổ cùng chứ. Ban đêm nguy hiểm thế …”

Đỗ Tiên vỗ vai :

“Khả năng của ông còn ? Anh cần theo tức là chúng qua đó. Đi thôi.”

Trang Tuyết Lân theo ánh sáng, tới một quảng trường trung tâm thương mại. Đứng giữa quảng trường, thấy rõ nguồn sáng phát từ một cửa hàng ở tầng hai.

Anh lội qua làn nước chậm rãi tiến gần, phát hiện tường phía đầy côn trùng. Đồng thời cũng mơ hồ cảm nhận trong khí một loại vật chất nào đó hấp dẫn.

Chính là ánh sáng .

Ánh sáng đó dường như chỉ là ánh sáng đơn thuần, mà còn giống như một dạng năng lượng đặc biệt, khiến nảy sinh cảm giác tiến gần.

Anh đưa tay bắt thử một nắm, nhưng chẳng nắm gì.

Trang Tuyết Lân lặng lẽ lên lầu. Đôi giày của bước những trống giữa đám côn trùng mà phát chút tiếng động nào. Sau đó đến cửa quán Rùa Cỏ, trong qua khe cửa sổ che kín.

Trong phòng bật đèn, nhưng nhờ ánh sáng , trong mắt Trang Tuyết Lân nơi gần như sáng rõ.

Anh thấy những con rùa đang chồng lên trong bể.

Những cây cỏ mọc um tùm.

Dưới ánh sáng đó, thứ vẫn chỉ là hai màu đen trắng.

ngay đó, thấy điểm màu duy nhất.

Cố Thu đang xếp bằng sàn, hai mắt nhắm , hai tay đặt đầu gối, giống như đang nhập định trong truyền thuyết, nhận động tĩnh bên ngoài.

Nhìn thấy cô, trong lòng Trang Tuyết Lân lập tức yên tâm.

Quả nhiên là cô.

Anh cô một lúc, đưa mắt quan sát những góc khác trong phòng.

Phạm vi thể thấy nhiều, nhưng rõ ràng trong phòng chỉ một cô.

Cô đang gì?

Có vẻ là một việc thể quấy rầy.

Trang Tuyết Lân thả chậm thở, khiến sự tồn tại của gần như bằng .

Sau đó xoay , dọn một trống cửa, xuống, lưng thẳng, hai mắt khép hờ, lặng lẽ canh cửa.

 

Loading...