Nếu kẻ địch đang tiến hóa, thì tiêu diệt chúng ngay từ giai đoạn đầu, bóp c.h.ế.t chúng từ trong nôi! Dù chúng mạnh đến , chẳng lẽ còn mạnh hơn v.ũ k.h.í và công nghệ của loài ?
…
“Vì loại động vật, thực vật, thậm chí một cây nấm cũng đang tiến hóa, mà loài ? Chẳng lẽ hướng tiến hóa của loài chính là tang thi và bệnh ngoài da ?”
Một thanh niên dính mưa đen, da xuất hiện những mảng chàm lớn kèm theo lở loét, lẩm bẩm . Bác sĩ cẩn thận xử lý vết thương cho , bôi t.h.u.ố.c mỡ lên, từng mảng trắng bệch trông vô cùng xí. Người thanh niên mà nhăn mặt, thật sự thừa nhận đó là tay .
Anh cầm tờ thông báo tận thế bàn lên, ánh mắt dừng ở điều thứ chín.
Không linh khí, tất cả đều chỉ là phàm nhân bằng xương bằng thịt.
, linh khí.
Nếu linh khí phục hồi, lẽ đó chính là cơ hội để loài cũng thể tiến hóa.
Trong đầu thanh niên hiện lên một viễn cảnh: thể trở nên mạnh, thậm chí thể tu tiên, cưỡi kiếm bay lượn. Cơ hội đó từng lơ lửng ngay mắt, gần đến mức chỉ cần vươn tay là chạm .
Rồi bỗng “bụp” một tiếng, giống như quả bóng bay một kẻ ngu đ.â.m vỡ.
Thế nào gọi là đau lòng chịu nổi?
Chính là như thế .
Trên đời điều khiến đau khổ nhất chính là bốn chữ: “ vốn thể”.
“A a a! Lão t.ử vốn thể trở nên ngầu, chứ biến thành cái dạng như bệnh hoa liễu thế !”
Anh đập tờ giấy xuống bàn, nhảy dựng lên hét lớn:
“Rốt cuộc là thằng ngu nào phá hỏng tất cả chuyện ! Lão t.ử g.i.ế.c !”
Một đàn ông trung niên nghiêm nghị và lạnh lùng bước :
“Cậu là lão t.ử của ai? Ăn hỗn láo. Mau thu dọn một chút ngoài việc.”
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Người thanh niên lập tức hưng phấn:
“Ba, cuối cùng cũng đến lúc con thể hiện ! Ba định giao cho con việc gì?”
Một phụ nữ dịu dàng bước tới, chút trách móc:
“Tay A Thanh sắp thối rữa , còn ngoài gì nữa!”
Người đàn ông trung niên nhíu mày:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-111-khi-ke-dich-tien-hoa.html.]
“Nhà họ Trang tốn bao nhiêu tài nguyên và tâm huyết để bồi dưỡng nó, để đến lúc quan trọng trốn gầm giường kẻ vô dụng! Cô xem từ trong ngoài, nó điểm nào sánh với trai nó !”
Người phụ nữ bất mãn lẩm bẩm:
“Nó đôi mắt hơn !”
Con riêng giỏi giang thì giỏi giang thật, nhưng mù màu. Quân đội , cuộc sống bình thường cũng gặp khó khăn, thậm chí bằng lái xe cũng thi . Cao tới, thấp chẳng xong, chỉ riêng điểm định sẵn cả đời cũng chỉ đến thế.
“Cô cái gì?” Người đàn ông trung niên cao giọng.
Người phụ nữ lập tức dám thêm.
Trang Tuyết Thanh vội vàng :
“Ba, ba, con sẵn sàng ngoài việc. Ba bảo con gì con cũng !”
Trang Khánh Duệ :
“Ba nhận lệnh trở về đơn vị. Con cùng ba, đến đó sẽ nhiều việc cho con !”
Người phụ nữ kinh hãi:
“Ông cũng ? Lão Trang, vết thương cũ của ông còn khỏi mà.”
“Đến lúc còn dưỡng thương gì nữa! Trang Tuyết Thanh, con chỉ ba phút. Ba phút , ba thấy con ở phòng khách!”
“Rõ!”
Trang Tuyết Thanh giơ tay chào kiểu quân đội, sang an ủi đang bất mãn:
“Mẹ đừng lo. Lão già chinh chiến bao nhiêu năm , chuyện gì . Hai ngày nay mấy chú bác em của con đều ngoài bận rộn cả, ông nhốt ở nhà đến mức sắp nhổ hết tóc . Cho ông ngoài cũng , đừng lúc nào cũng đối đầu với ông.”
Người phụ nữ thở dài:
“Mẹ cũng . Chỉ là ba con lúc nào cũng đem con so với trai .”
Trang Tuyết Thanh :
“ con đúng là xuất sắc mà.”
Thấy sắp trừng mắt, lập tức thêm:
“ con chắc chắn sẽ còn xuất sắc hơn . Mẹ cứ chờ xem. Con trai lập công đây!”