Trở về trước khi yêu quỷ phu quân vì ta chết trận - 125

Cập nhật lúc: 2024-12-01 01:00:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau một lúc lâu, âm thanh bằng phẳng hữu lực ấy mới lại vang lên.

“Mới nãy những gì các ngươi nói, ta đều nghe rõ cả, đại khái tình hình đã xảy ra chuyện gì, lòng ta cũng đã hiểu.”

Âm Sơn Kỳ tức khắc dâng lên cảm giác lo lắng sợ hãi.

"Tam đệ nói rất đúng, hiện giờ nhà chúng ta đang có thanh thế quá cao, dễ khiến người khác phải ghen tị và dè chừng. Có người muốn hãm hại Âm Sơn gia là điều hết sức bình thường, nếu không phải là tam đệ, thì cũng sẽ là người khác thôi, không thể trách ngươi được."

Nghe xong những lời này, Âm Sơn Kỳ bỗng dưng cảm thấy cả người như nhẹ đi.

Vừa muốn nhấc hồng bào đứng thẳng lên, liền nghe phía sau tới một câu:

“Việc bán danh ngạch nhập học vào Tiên Đạo viện lần này, chẳng lẽ cũng là cái bẫy mà kẻ khác giăng ra?”

Những lời này tựa như một cú đá vô hình, cách không mạnh mẽ hất Âm Sơn Kỳ ngã nhào trở lại chỗ cũ.

Hắn âm thầm mắng con nhóc c.h.ế.t tiệt kia hàng chục lần trong lòng, nhưng vẫn là không nuốt nổi cơn giận này. Quay phắt lại, hắn trừng mắt nhìn Lưu Ngọc, vẻ mặt đầy bực tức:

“Ta đã làm gì đắc tội với ngươi!”

Lưu Ngọc mặc kệ hắn.

Ánh mắt nàng dừng lại trên bóng dáng trong thông tin trận pháp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-truoc-khi-yeu-quy-phu-quan-vi-ta-chet-tran/125.html.]

Lần cuối cùng nàng nhìn thấy mẫu thân Nam Cung Kính, thoáng chốc đã là chuyện của hơn mười năm trước.

Lưu Ngọc vốn không phải kiểu người quá lưu luyến gia đình. Gả xa đến Cửu U suốt trăm năm, ngoài những dịp lễ tết mở trận thông tin để trò chuyện vài câu với người nhà, phần lớn thời gian nàng đều dành cho việc bế quan tu luyện.

Nam Cung Kính cũng không phải kiểu mẫu thân suốt ngày lo lắng chuyện nữ nhi ăn no mặc ấm.

Dù ngẫu nhiên có thời điểm nhớ đến đối phương, họ cùng đều cho rằng thời gian còn dài, những cánh chim bay xa rồi cũng sẽ có ngày trở về tổ.

Ai cũng không dự đoán được.

Đêm trừ tịch năm Chiếu Dạ thứ 270, đó chính là lần cuối cùng ...họ nói chuyện với nhau. Cũng là lần cuối cùng, nàng...nhìn thấy người thân...còn sống.

Nam Cung Kính liếc nhìn Lưu Ngọc vài lần, rồi chậm rãi mở miệng:

“Lúc trước làm Liễu nương kiểm tra sổ sách ở cứ điểm, có phải đã đoán được tình hình hôm nay không?”

Lưu Ngọc chớp chớp mắt, giấu đi thủy quang trong mắt.

Giờ đây, cũng không phải là lúc để cảm hoài về quá khứ.

“... Một nửa thôi ạ, khi đó còn không làm rõ được tam thúc là thật sự ngây thơ hay chỉ giả vờ ngu ngơ, hơn nữa cũng không ngờ bọn họ lại phản ứng nhanh đến vậy.”

Âm Sơn Kỳ nghiến răng nghiến lợi.

Nga

A! Quả nhiên.

Loading...