Trở về trước khi yêu quỷ phu quân vì ta chết trận - 118
Cập nhật lúc: 2024-11-25 17:42:25
Lượt xem: 4
Những người này không có ở đây, cũng chẳng còn ai giám sát hắn vào lầu khi có rửa tay hay thay quần áo hay không. Mọi thứ vốn nên như thế nào thoải mái như thế nào tới.
Thế nhưng, hắn vậy mà không thể hiểu nổi vì cái gì lại tắm rửa sạch sẽ, thay bộ áo ngủ mà Lưu Ngọc đã chuẩn bị cho hắn, rồi mới bước vào nội thất.
Nội thất tĩnh lặng, chỉ còn lại một làn hương mơ hồ, như co như không trong không khí, còn chưa tan hoàn toàn.
Lúc này, hắn giống như mới có thời gian để quan sát kỹ lưỡng gian phòng này.
Trên bàn rơi rụng những đồ dùng giấy bút quen thuộc của nàng, bên cạnh gương lược vẫn chưa được thu dọn gọn gàng. Trên mặt bàn còn bày vài món trang sức như vòng tay, thoa hoàn, và một hoa cao nàng vẫn thường dùng.
Mặc Lân chú ý thấy trên chiếc giá treo áo ngủ của nàng, nhạy bén mà bắt giữ đến vài phần hương cao còn lưu lại, mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng tỏa ra.
Nữ sử hôm nay vội vã rời đi, chưa kịp thu dọn đồ đạc và rửa sạch sẽ mọi thứ dấu vết.
Đầu ngón tay nhẹ lướt qua bề mặt vải, cảm nhận từng sợi mềm mại mơn man lòng bàn tay.
Như bị ma xui quỷ khiến, hắn đưa ngón trỏ và ngón cái nhè nhẹ nhéo lấy góc áo, đưa lên gần chóp mũi. Giữa làn hương thanh thoát của cỏ hoa và thoang thoảng hương huân, hắn cảm nhận được một mùi hương đặc trưng thuộc về nàng, dịu dàng len lỏi, chiếm trọn từng nhịp thở.
Tối nay, nàng đang ở một nơi xa, Thái Bình thành.
Dù hắn có làm gì đi nữa, nàng cũng sẽ chẳng hay biết.
Mặc Lân rũ mắt, ánh nhìn dừng lại trên chiếc áo ngủ, đôi con ngươi trong bóng tối ánh lên một tia sáng u trầm.
Đúng vào khoảnh khắc này, ngọc giản treo bên hông hắn chợt lóe lên, linh quang khẽ lưu chuyển.
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-truoc-khi-yeu-quy-phu-quan-vi-ta-chet-tran/118.html.]
Ngọc giản vốn là vật truyền tin, chỉ dùng được khi khoảng cách không quá xa.
Hắn tháo ngọc giản xuống, phát hiện trên đó hiện lên một cái tên quen thuộc—Lưu Ngọc, cùng bốn chữ nổi bật phía dưới.
【 làm cái gì đâu? 】
Bốn chữ này xuất hiện quá đúng lúc.
Phảng phất đ·iện gi·ật, yêu quỷ chi chủ từ áo ngủ thượng thu hồi tay, nhéo nhéo lược có táo ý nhĩ tiêm, nhẹ sách một tiếng.
Tựa như bị điện giật, yêu quỷ chi chủ vội rút tay khỏi chiếc áo ngủ, khẽ xoa nhẹ vành tai có chút nóng bừng, rồi buông một tiếng cười nhạt.
Thực mau, hắn lấy tay vì bút, ra vẻ bình tĩnh mà hồi:
Chỉ chốc lát sau, hắn dùng tay làm bút, ra vẻ bình thản, hồi tin cho nàng.
【 ngủ 】
Dừng một chút, lại nói:
【 ngươi đâu 】
Đối diện chậm rì rì hồi hắn:
【 thực nhàn 】