"Không ."
Nghe câu trả lời của hệ thống, Tô Thanh Hòa yên tâm , nhỡ đặc vụ ở bên cạnh, mùi vị đó thật sự dễ chịu chút nào.
Ngủ giường nửa tiếng, Tô Thanh Hòa tinh thần phấn chấn dậy. Đối với quanh năm suốt tháng thời gian nghỉ ngơi như cô mà , đột nhiên nghỉ ngơi thoải mái nửa tiếng, thỏa mãn giống như đói khát lâu ngày ăn một bữa đại tiệc .
Cô , Diêu Lượng thấy tiếng động, một lời ngoài.
Tô Thanh Hòa tưởng về việc, cũng gì, dù theo cô , cô đều ý kiến, cần thiết hạn chế tự do thể của khác.
Rửa mặt xong, cô định đưa Diêu Hiểu Phương cùng tìm xe, trong lòng thầm mừng Diêu Lượng cũng , như cô thể tự lái xe .
Tuy nhiên khỏi cửa, thấy Diêu Lượng đỗ xe ở cửa , hơn nữa còn đang kiểm tra trái trong ngoài xe cái gì đó.
Thấy Tô Thanh Hòa đến, tự giác ghế lái.
Tô Thanh Hòa lập tức với vẻ đầy thán phục, thì thật thà, ít , nhưng năng lực việc mạnh nha. Nếu thực sự là một cán bộ lão thành, trợ lý như thế , đúng là thích chịu . Không cần mở miệng, chuyện gì cũng đấy. Người như thế đến bệnh viện việc đúng là lãng phí, nên chăm sóc cán bộ lão thành mới đúng, trợ lý vàng ròng đấy.
"Cái đó đồng chí Diêu Lượng , cũng lái xe đấy. lái giỏi lắm. Hôm nay tự lái." Cô thời gian thực sự dạo phố , cô học lái xe, lái xe lái xe lái xe!
Diêu Lượng Tô Thanh Hòa, ánh mắt Tô Thanh Hòa kiên định.
Tôn Hiểu Phương vội : "Diêu Lượng, ghế phụ , để bác sĩ Tô tự lái."
Sau đó nháy mắt với , đừng bác sĩ Tô giận, đầu đuổi mất.
Diêu Lượng thành thật xuống xe, đó mở cửa xe cho Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm . Cô cảm thấy hai trợ lý của đúng là tuyệt vời. Một thuộc phái thực lực, một sắc mặt. Sự kết hợp thật quá .
"Hai bám chắc nhé, lái xe đây." Tô Thanh Hòa đầu dặn dò. Tiêu chuẩn sát hạch nhiệm vụ "Đi " là cô lái xe bay lên, chứ dựa dặm lái xe như nữa. Độ khó lớn hơn nhiều.
Tôn Hiểu Phương : "Bác sĩ Tô, chị lái , ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-451.html.]
Tô Thanh Hòa gật đầu, đó chậm chạp lái xe khỏi cổng bệnh viện, lên đường lớn cửa, thấy đường vắng tanh, cô đạp mạnh chân ga, chiếc xe v.út một cái lao .
Hai trong xe vội vàng bám c.h.ặ.t lấy xe.
Vẻ mặt kinh hãi Tô Thanh Hòa đang đầy phấn khích.
Lúc tâm trạng Tô Thanh Hòa đang cực kỳ , cô tưởng xe Jeep khó lái, kết quả phát hiện lái cũng thuận tay. Càng lái càng mượt.
Suốt dọc đường ầm ầm lắc lư trái , nhảy lên nhảy xuống.
Tô Thanh Hòa còn thử drift (lết bánh) một . Không thành công, thử nữa, thành công. Lúc mới chán nản dừng . Nhìn bên cạnh...
"Cái đó, nãy lái vui quá, quên mất hai còn ở trong xe... Hai chứ."
Tôn Hiểu Phương và Diêu Lượng đều mặt mày trắng bệch gật đầu. Sau đó nhoài cửa xe nôn thốc nôn tháo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lần Tô Thanh Hòa tiện lái xe kiểu đó nữa, đợi hai nôn xong, Tô Thanh Hòa : "Hay là đưa hai về nhé, tự , hai xem, lái xe cũng khá thành thạo mà. Không cần hai theo ."
Tôn Hiểu Phương vội xua tay: "Không cần , bác sĩ Tô, chúng em chịu . Chị lái xe , chúng em thấy kích thích. bác sĩ Tô, chị lái xe đúng là mạnh thật."
Tô Thanh Hòa ngượng ngùng : " là thích thử thách giới hạn, tìm kiếm sự kích thích." Mới lạ, nhiệm vụ hệ thống còn cách nào khác!
Tôn Hiểu Phương cảm thấy, suy nghĩ của thiên tài quả nhiên khác biệt, thảo nào khi cấp dặn dò, đối xử với những não bộ khác biệt với thường thế , nhất định đừng dùng cách của thường để đối đãi. Thậm chí để lộ phận, tránh ảnh hưởng đến nghiên cứu của họ.
Xe lên đường, vì bên cạnh, Tô Thanh Hòa cũng cảm thấy chút bó tay bó chân. Lái xe đàng hoàng đến trung tâm thành phố. Đến trung tâm thành phố cũng thể , ba đỗ xe xong liền cửa hàng quốc doanh.
Trong nhà thiếu thứ gì, Tô Thanh Hòa mua ít vải bông về, định tã lót cho con. Tranh thủ lúc thời gian thì chuẩn , kẻo đợi bụng to lên thời gian .
Tô Thanh Hòa tạm thời cũng định chuyện m.a.n.g t.h.a.i cho nhà . Cô thể tự chăm sóc bản , ruột cô vất vả lắm mới sự nghiệp riêng, đang việc vui vẻ, nên để bà xoay quanh cô nữa. Mẹ chồng bên còn bố chồng cần bầu bạn, cũng cần thiết. Đợi bụng to lên với họ một tiếng.