Cố Trường An tuy là mơ, nhưng thấy cô giận dữ như , vẫn nhịn hoảng hốt, vội vàng ôm lấy cô: "Thanh Miêu em đừng giận. Anh lừa em, thích trẻ con. Muốn sinh con với em. bây giờ , ở nhà, đang đ.á.n.h trận. Không lúc nào sẽ một cuộc chiến tranh lớn. Thanh Miêu, sợ. Sợ em sống . Mang theo con, một em khổ bao. Nhỡ còn nữa, em còn thể tìm hơn sống những ngày tháng yên . Con cái cũng cần sinh bố thương."
"Anh bậy bạ gì đó!" Tô Thanh Hòa òa lên , khi mang thai, cảm xúc của cô ngày càng kiểm soát . "Cố Trường An, sống thật , hứa với em !"
"Anh hứa hứa." Cố Trường An cuống quýt dỗ dành. Tuy nhiên mắt đột nhiên tối sầm, khi mở mắt nữa, trời mờ sáng.
Anh lau đôi mắt cay cay, sờ sờ n.g.ự.c . May mà tất cả chỉ là mơ.
Anh chẳng nỡ để Thanh Miêu buồn chút nào.
Bên , Tô Thanh Hòa tỉnh dậy, mắt cũng đỏ hoe, cô lau khô nước mắt, nghĩ đến chuyện trong mơ, trong lòng yên tâm, lo lắng cái tên ngốc Trường An thực sự liều mạng.
Nhỡ cảm thấy gì vướng bận thực sự liều mạng thì , , để con .
Đến bệnh viện, Tô Thanh Hòa gọi điện đến quân khu, tin tức nhận là Cố Trường An điều đến nơi khác, tạm thời liên lạc .
Tô Thanh Hòa kết quả , chỉ là bộ thôi, về bệnh viện liền tìm Chủ nhiệm Chu giúp đỡ, xem thể thông qua bệnh viện liên lạc với Cố Trường An . Dù Trường An bọn họ bất kể thực hiện nhiệm vụ, bên cạnh đều bác sĩ. Thượng tầng bệnh viện liên lạc chắc chắn là cách.
Chủ nhiệm Chu đang định chuyện từ Bắc Kinh sắp đến với Tô Thanh Hòa, thấy yêu cầu của Tô Thanh Hòa, suýt chút nữa tưởng nhầm.
"Tiểu Tô, em gì cơ?"
"Chủ nhiệm Chu, em chuyện em m.a.n.g t.h.a.i với yêu em là đồng chí Cố Trường An, bây giờ em liên lạc với , bệnh viện cách nào liên lạc . Em cảm thấy chuyện lớn thế , bố cần ."
"..." Chủ nhiệm Chu sót chữ nào.
Cho nên đó Tiểu Tô thí nghiệm, đều là lúc đang mang thai?
Ánh mắt Chủ nhiệm Chu Tô Thanh Hòa đều mang theo chút kính trọng. Mang t.h.a.i mà vẫn ngày đêm nghiên cứu, đây là tinh thần cống hiến cao cả nhường nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-446.html.]
"Tiểu Tô, em yên tâm, chuyện nhất định giúp em , em vì y học, bỏ quá nhiều !"
Tô Thanh Hòa , : "Chủ nhiệm, phiền thầy , em đến phòng thí nghiệm đây, gần đây dự án mới."
Chủ nhiệm Chu : "Tiểu Tô , em bây giờ tiện, là nghỉ ngơi ."
"Có gì mà tiện, thời gian cấp bách a. Bây giờ t.h.u.ố.c trong nước ít quá."
Tô Thanh Hòa chẳng thấy gì bất tiện cả. Cơ thể cô phản ứng nào, hơn nữa bụng lộ chút nào, còn chương trình bảo vệ của hệ thống, vấn đề gì. Hơn nữa cô cảm thấy trả tiền , nếu nhân lúc trả phí nhiều việc chút, cô thấy tiền phí.
Đợi Tô Thanh Hòa , Chủ nhiệm Chu vội vàng tìm Viện trưởng Hình nhờ giúp đỡ.
Tiểu Tô dễ dàng gì, tin tức nhất định giúp cô chuyển đạt, nếu thể để chồng cô về một chuyến, thì quá .
Tô Thanh Hòa phòng thí nghiệm xong, liền bắt đầu vùi đầu việc. Cô hy vọng thể khi chiến tranh bắt đầu, nghiên cứu loại t.h.u.ố.c trị thương hơn.
Lúc Giáo sư Lâm dẫn đến Tây Nam, Tô Thanh Hòa vẫn đang vùi đầu việc trong phòng thí nghiệm.
Nhân viên nghiên cứu thấy liệu kết quả thí nghiệm bên Tô Thanh Hòa xong, đều kinh ngạc đến ngây . Hóa phương án cải tiến mà vị đồng chí , thế mà sửa đổi nhiều liệu như .
Cho nên lúc họ ở Bắc Kinh, vẫn luôn thoát nút thắt cổ chai, chính là vì tầm hạn chế, vẫn luôn chỉ đổi nền tảng sẵn .
Giáo sư Lâm cũng im lặng hồi lâu, một lúc lâu mới : " trao đổi với đồng chí Tô Thanh Hòa về thí nghiệm một . Haizz, con đúng là thể phục già, bây giờ là thiên hạ của trẻ ."
Nhân viên nghiên cứu già bên cạnh : "Nếu trẻ đều thế , còn thà nhường chỗ cho , về nhà an hưởng tuổi già cho ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chủ nhiệm Chu : "Tiểu Tô mấy hôm nay đang bận nghiên cứu t.h.u.ố.c mới, tạm thời thể nhiều thời gian . Thế nhé, đợi thấy cô sẽ chào hỏi một tiếng. Bây giờ cũng dám phiền cô . Hơn nữa, cô bây giờ cũng tiện. Các ông thể , đồng chí Tiểu Tô của chúng đang m.a.n.g t.h.a.i nghiên cứu đấy. Thời gian của cô eo hẹp."