Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 428

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:27:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Cố : "Thế cũng bằng Thanh Miêu cần cù chịu khó."

 

"Ai thế, Trường An chịu khó lắm." Cao Tú Lan bênh vực con rể. Sao thể để con rể chứ, thế thì chứng tỏ bà vợ mắt kém.

 

Mẹ Cố : "Thanh Miêu cũng vất vả lắm chứ. Đi học mệt bao."

 

Cao Tú Lan : "Trường An lính còn huấn luyện nữa."

 

Tô Thanh Hòa: "...Mẹ, về nhà , đây mệt lắm."

 

Cố Trường An cũng gật đầu lia lịa. " đúng đúng, về nhà." Trên Thanh Miêu còn thương tích đấy, thể để lạnh .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Hai bà lúc mới ngừng tranh luận về nhà. Trên đường, Cao Tú Lan : "Bọn chuẩn xong , chiều nay về luôn. Mai 30 Tết là xe ."

 

Tô Thanh Hòa xong liền vui. Mai là đêm giao thừa , thể để họ đón giao thừa xe . Vì chuyện kết hôn của cô và Trường An, để hai già và cả lặn lội đường xa đến đây, còn đón Tết ở bên ngoài, nghĩ thôi thấy chua xót.

 

"Mẹ, chúng cùng đón Tết , con và Trường An hai đón Tết buồn lắm. Các mùng một hẵng về."

 

Nghe lời con gái, Cao Tú Lan cũng chạnh lòng. Đây là đầu tiên con gái đón Tết ở nhà.

 

sang Cố, Cố cũng lau nước mắt: "Được, năm nay chúng đón Tết ở bên . Vợ chồng son mới cưới, cái gì cũng , chúng còn giúp lo liệu."

 

Còn chuyện ở nhà đương nhiên cần lo, con dâu mà.

 

Về đến nhà, Cố và Cao Tú Lan liền giúp sắp xếp đồ đạc. Hôm qua cũng chỉ thu dọn qua loa, nhưng đồ nhiều quá, chứa hết.

 

Hai bà đều đau lòng, nếu là nhà tân hôn ở quê, đồ đạc gì cũng thể khuân đến. ở nơi đất khách quê , các bà cũng chỉ lo lắng suông.

 

Trước cứ nuôi con trong nhung lụa, kết quả đến cuối cùng cái gì cũng dựa chúng nó tự phấn đấu. Chẳng nhờ chút gì từ già.

 

Nhân lúc thu dọn đồ đạc, Cố lén kéo con trai : "Trường An, cuốn sách xem xong ?"

 

"...Chưa." Tim Cố Trường An đập thình thịch, mặt đỏ bừng.

 

Mẹ Cố vui : "Con xem cho hết, đừng tự bừa. Thanh Miêu là con gái yếu đuối, con thương hoa tiếc ngọc. Đừng con bé thương."

 

Cố Trường An nghĩ đến vết thương của Tô Thanh Hòa, lo lắng : "Thế nhỡ thương thì ?"

 

"Không thể nào, theo trong sách thì thể nào thương . Nếu thương, thì là của con. Mẹ cho con , con mà dám tổn thương Thanh Miêu, tha cho cái thằng ranh con !" Mẹ Cố nghiêm túc cảnh cáo.

 

Cố Trường An: "..."

 

Buổi trưa Tô Thanh Hòa còn định đích xuống bếp nấu ăn, Cố Trường An thấy thế liền hoảng, vội ngăn cô : "Muốn gì thì bảo , để cho."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-428.html.]

"Anh . Em chút đồ ngon cho các ."

 

"Anh , cái gì cũng ." Không thì học.

 

Mẹ Cố và Cao Tú Lan ở bên ngoài thấy hai tranh việc, vui vẻ vô cùng.

 

Cao Tú Lan: Con rể thương con gái bao. Đàn ông thương vợ đều là đàn ông .

 

Mẹ Cố: Trường An lọt lời bà , đối xử với Thanh Miêu.

 

Hai ở đây, đương nhiên sẽ để Tô Thanh Hòa và Cố Trường An việc , bếp nhỏ đuổi hai vợ chồng ngoài: "Có ở đây, cần gì các con , ngoài đợi ăn là ."

 

Tô Thanh Hòa ở cửa : "Mẹ, các đường xá xa xôi đến đây, để các ạ?"

 

Cao Tú Lan : "Đường xá xa xôi đến đây cũng để ăn bám. Sao thể vướng chân các con chứ, ngoài đợi ăn ."

 

" đấy, bọn ở đây, lý nào để các con việc."

 

Tô Thanh Hòa và Cố Trường An hết cách, dứt khoát ngoài tìm Cố Trường Chính đến ăn trưa.

 

Đến nhà khách, Cố Trường Chính đang ngủ.

 

Lúc mặc quần áo , quầng thâm mắt vẫn còn rõ. Cố Trường An ngạc nhiên : "Anh, thế?"

 

"À, ngủ ngon." Cố Trường Chính dụi mắt.

 

Suốt dọc đường cho đến tối qua, hai bà cụ lúc nào yên. Anh lâu lắm ngủ ngon giấc. Buồn ngủ quá...

 

Lúc ba về đến nhà, cơm nước xong . Toàn là cá muối thịt khô và miến bột mì trắng hai bà cụ mang từ nhà đến.

 

Lúc ăn cơm, Cố với Cố Trường Chính chuyện về đón Tết. Cố Trường Chính ủ rũ gật đầu.

 

Có về nhà đón Tết quan trọng, đối với công an mà , ăn Tết ở nhà là chuyện thường tình.

 

Mẹ Cố lập tức với vợ chồng Cố Trường An: "Các con nếu tin vui, thì nhắn tin về nhà, sẽ đến."

 

"Tin vui gì ạ?" Tô Thanh Hòa hỏi. Cô tin vui cũng nhiều lắm a.

 

Mẹ Cố : "Thì là em bé đấy."

 

"Khụ khụ khụ..." Cố Trường An bên cạnh sặc. Sau đó bụng Tô Thanh Hòa, bắt đầu lo lắng. Anh tối qua Thanh Miêu thương , nếu em bé, liệu thương .

 

 

 

 

Loading...