Tiệc rượu cũng ăn ở nhà ăn. Cũng coi là tiệc rượu thực sự. Chỉ là bình thường đều ăn ở nhà ăn, bên hậu cần dứt khoát kê bàn tròn lớn ở bên trong, đó Tô Thanh Hòa tự bù thêm một ít phiếu lương thực, cộng thêm bệnh viện trợ cấp, thể ăn một bữa thỏa thích.
Ăn xong cơm, Tô Thanh Hòa và Cố Trường An đưa phòng tân hôn.
Lần kết hôn , chỉ đơn vị cho trợ cấp, đồng nghiệp trong đơn vị hôm nay cũng tặng nhiều đồ. Toàn là một đồ dùng sinh hoạt.
Vật tư lớn nhỏ chất đầy phòng.
Mấy quân nhân trẻ tuổi còn náo động phòng, trêu chọc Tô Thanh Hòa, mấy cô y tá trẻ trực tiếp chắn ở cửa chặn : "Làm gì gì, đây là địa bàn bệnh viện quân y của chúng , bắt nạt bác sĩ Tô của chúng . Về ăn cơm hết , thành thật chút, nếu bệnh viện, tiêm cho các đấy!"
Quân nhân sợ nhất là mấy cô y tá hung dữ, đành chịu chặn . Sau đó đồng cảm phòng tân hôn.
Đồng chí Trường An đáng thương quá!
Theo tình hình hiện tại, cho dù kết hôn, thì khi tổ chức hôn lễ xong, buổi chiều vẫn bình thường. Cố Trường An thương nghỉ, Tô Thanh Hòa cũng nghỉ kết hôn. Trong phòng chỉ còn hai giường.
Cố Trường An mặt mày hớn hở sán cạnh Tô Thanh Hòa, nắm tay Tô Thanh Hòa: "Thanh Miêu, em là vợ ."
"Vâng." Tô Thanh Hòa ngọt ngào gật đầu. "Sau là chồng em ."
"Thanh Miêu, em buồn ngủ ?" Cố Trường An ngượng ngùng hỏi.
Tô Thanh Hòa ngẩng đầu ngoài cửa sổ, sớm quá . dáng vẻ của Cố Trường An, cô đỏ mặt : "Vâng,"
Cố Trường An vội vàng kéo rèm, đó trải giường, cởi quần áo.
Tô Thanh Hòa cũng chậm chạp cởi áo khoác, chui chăn.
Cố Trường An vội vàng chui lên giường.
Hai sóng vai . Cố Trường An thỏa mãn : "Thanh Miêu, cảm giác thế thật ."
Ước nguyện lớn nhất của Cố Trường An chính là chung giường với Tô Thanh Hòa. Cảm giác thật mật, thật tuyệt vời bao.
Anh nghiêng ngắm Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa đang căng thẳng, cảm nhận Cố Trường An động đậy, cô càng thêm căng thẳng.
Cô đang nghĩ nếu Trường An hành động gì, cô nên phản ứng thế nào. Tỏ rụt rè một chút, là phóng khoáng hơn một chút đây?
Dù cô cũng hiểu chuyện gì, mấy bài khó cô cũng từng xem qua...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-421.html.]
"Thanh Miêu, mặt em đỏ thế?"
Cố Trường An đột nhiên ghé sát . Hơi nóng phả khiến mặt Tô Thanh Hòa càng đỏ hơn.
Tô Thanh Hòa rùng một cái, nhắm mắt . Cảm thấy vẫn nên rụt rè thì hơn.
Nhắm mắt đợi một lúc, vẫn thấy động tĩnh gì, cô mở mắt lén một cái, phát hiện Cố Trường An đang chống tay cô.
"Thanh Miêu, em thật." Cố Trường An vẻ mặt hạnh phúc .
Tô Thanh Hòa: "..." Đây là gì, trông như chuyện phiếm với cô .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cố Trường An dịch sát cô hơn, cả nóng hầm hập, vui vẻ : "Thanh Miêu, cạnh em thoải mái thật. Mềm mại ấm áp."
Tô Thanh Hòa cam chịu phận. Đồng chí Cố Trường An chắc là thấy trời sáng , nên chẳng ý định gì . Ôi chao, cô suy nghĩ nhiều thế nhỉ. Thật là, vẫn là một nữ đồng chí, thể nghĩ đến những chuyện lung tung đó chứ.
Cô dứt khoát cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa, nghiêng đối mặt với Cố Trường An.
"Đồng chí Trường An, buồn ngủ ?"
"Anh buồn ngủ, chỉ ngủ cùng em thôi." Cố Trường An ngượng ngùng . Anh chỉ sớm ôm vợ ngủ một giấc thôi.
Tô Thanh Hòa: "..." Lời dễ gây hiểu lầm lắm đấy. Đặc biệt là với tư tưởng trong sáng như cô. Không , thể nghĩ nữa!
Cô : "Trường An, nghỉ mấy ngày ?"
"Ít nhất còn nghỉ một tuần. Thanh Miêu, lúc ở nhà, việc nhà để hết nhé. Anh sẽ học nấu cơm."
Anh tính cả , thường xuyên ở nhà, chăm sóc Thanh Miêu. Phải tranh thủ lúc ở nhà, nhiều việc hơn. Để Thanh Miêu nghỉ ngơi cho khỏe.
Tô Thanh Hòa gật đầu: "Được."
Cố Trường An : "Anh còn pha nước đường đỏ cho em uống, còn đổ nước rửa chân cho em nữa. Việc gì cũng cho em."
Trong lòng Tô Thanh Hòa ngọt ngào đến phát ngấy. Đồng chí Trường An thật quá thương , quá tâm lý. Người đàn ông sắt đá cũng lúc dịu dàng a.
Cô hạnh phúc: "Được."
Cố Trường An khuôn mặt đỏ bừng, môi hồng răng trắng của cô. Không nhịn nuốt nước miếng: "Thanh Miêu, hôn em một cái ?"