Trở Về Năm Lớp 12 (Trở Về Cao Tam) - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-13 05:52:38
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chủ nhiệm giáo d.ụ.c rời , thầy Lưu kéo và Tống Tri Diên sang một bên.
"Em vẫn còn liên lạc với thằng Lữ Tu ?" Thầy Lưu hỏi , giọng cố kìm nén cơn giận.
"Không ạ." lắc đầu, "Hắn đến cửa lớp chặn đường em."
Thầy Lưu sang Tống Tri Diên.
"Vâng." Tống Tri Diên xác nhận lời .
Thầy Lưu chắc cũng hiểu ý của chủ nhiệm giáo d.ụ.c nên tiếp tục khó : "Lần nó còn đến, em cứ báo thẳng với giáo viên."
Thầy sang Tống Tri Diên: "Sắp thi Đại học đến nơi , em là hạt giống đỏ của nhà trường, gặp chuyện đừng xúc động như thế. Hai đứa về bản kiểm điểm 2000 chữ, mai nộp."
Rời khỏi văn phòng, đưa Tống Tri Diên xuống phòng y tế để xử lý vết thương mặt.
Sát trùng xong, nhịn lên tiếng: "Với loại như Lữ Tu, cần thiết động thủ."
Nhìn vết bầm mặt , nhíu mày: "Lại còn để mặt mũi nông nỗi ."
Cậu bỗng nhiên bật .
Tống Tri Diên ngẩng đầu , đôi mắt sáng lấp lánh.
"Như thì chúng giống ."
sững .
Lúc mới nhận đang ám chỉ vết thương mặt cả hai đứa.
giãn chân mày, cùng khẽ.
Ngoài cửa sổ bóng đêm bao trùm, trời lấp lánh. Tiếng chuông báo hiệu giờ tự học vang lên, du dương và kéo dài.
Chương 12
Lạ nước lạ cái thì khó, quen thì dễ. Viết bản kiểm điểm đến thứ hai là "quen tay" .
Chẳng mấy chốc, kết quả thi tháng cũng .
Bảng điểm dán bảng thông báo, đám học sinh vây quanh xem đông nghịt.
"Tô Huân, xem ?" Lý Tĩnh Thu hỏi.
cúi đầu sách, lắc đầu: "Không, xem giúp tớ ."
"Thế tớ đây."
Cô nàng cầm giấy b.út, nhảy chân sáo chạy . Cô bạn thú vị thật, lúc học thì lơ đễnh, chép điểm thi thì tỉ mỉ nghiêm túc vô cùng.
tiếp tục sách, bỗng thấy tiếng Lý Tĩnh Thu hét lên: "Tô Huân, Tiếng Anh điểm tuyệt đối!"
Câu như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, cả lớp đồng loạt .
chỉ hờ hững "Ồ" một tiếng.
Vốn dĩ Tiếng Anh cấp ba đối với trình độ thi cao học của thì chẳng bõ bèn gì.
Lý Tĩnh Thu cầm cuốn sổ tay hớn hở chạy về, đưa bảng điểm chép tay cho xem: "Cậu bỏ thi một môn mà tổng điểm vẫn cao hơn ba trong lớp đấy!"
lướt nhanh qua thành tích của .
Tiếng Anh max điểm, Ngữ Văn 135, Toán chỉ 125.
nhíu mày. Muốn thi Bắc Đại, thế vẫn còn xa lắm. Cây b.út trong tay siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
Giờ tự học buổi tối kết thúc, đám đông tan, mới đến bảng điểm.
Tống Tri Diên, nghi ngờ gì nữa, vẫn nhất khối.
Khoảng cách giữa và là hàng dài những cái tên bảng điểm, xa xôi vợi vợi.
vươn tay, khẽ chạm vị trí 1 .
Một ngày nào đó, sẽ xuất hiện ở đây.
Chương 13
Từ vụ bỏ thi, và cha dượng quản thúc c.h.ặ.t hơn hẳn. Tối nào tan học cũng bắt về nhà ngay lập tức.
Tất nhiên sẽ tự đa tình mà cho rằng họ quan tâm . Họ chỉ cảm thấy giáo viên gọi lên trường là một chuyện mất mặt.
Cha dượng chỉ một mắng là "đồ bỏ ", " lên mặt bàn". Mắng xong, ông ườn sô pha, tiếp tục thói ham ăn biếng .
Kiếp , từng vô khuyên ly hôn, nhưng nào bà cũng từ chối. Bà luôn : "Ly hôn thì sống thế nào?"
Mãi đến khi trưởng thành, mới buông bỏ chấp niệm đó.
Sống chung lâu ngày cũng nhiễm tính . Từ khi bà lấy đàn ông đó, bà còn là của nữa .
Tối nay về nhà, khí trong nhà lạ.
bao giờ thấy cha dượng vẻ mặt ôn hòa đến thế.
Ông gọi: "Tô Huân, ba chuyện với con."
cố nén cảm giác buồn nôn: "Chuyện gì?"
Mẹ cúi đầu một bên, vẻ mặt áy náy, nhưng nhiều hơn là niềm vui sướng giấu .
"Mày sắp em trai ." Cha dượng chằm chằm bụng , : "Vui ?"
im lặng.
Kiếp , mãi đến khi đại học mới mang thai. Sống một đời, chuyện đổi.
Cha dượng thế mà chấp nhặt thái độ của : "Tao với mày bàn , mày sớm về khuya ảnh hưởng đến mày dưỡng thai. Từ giờ đến lúc thi Đại học, mày chuyển ký túc xá ở ..."
khẩy một tiếng.
Sắc mặt cha dượng lạnh : "Cười cái gì?"
, bà theo bản năng tránh ánh mắt .
đáp: "Cầu còn ."
Thư Sách
Thoát ly khỏi cái gia đình nguyên sinh ngột ngạt , đối với mà , chắc chắn là chuyện .
Thu dọn đồ đạc chuyển ký túc xá, Lý Tĩnh Thu là đầu tiên tỏ vẻ khiếp sợ: "Tô Huân, điên ? Lớp 12 còn ở nội trú, nhỡ bạn cùng phòng ồn ngủ thì ?"
"Không , tớ dễ ngủ lắm."
Thực , đảm bảo giấc ngủ cũng là mấu chốt để nâng cao thành tích.
Từ khi ở nội trú, thời gian ở lớp càng dài hơn. Cơ bản ngày nào cũng là đến sớm nhất và về muộn nhất.
Bảng đếm ngược ngày thi Đại học tường chứng kiến từng buổi sớm và đêm khuya của . Mỗi nó, đều tự hỏi: Sang năm giờ phút , liệu đến nơi đến ?
Thấm thoát mùa đông về. Thành phố đón một trận tuyết đầu mùa nhiều năm vắng bóng.
Tuyết rơi suốt đêm, phủ một lớp trắng mỏng mặt đất.
Lũ học trò ùa sân trường nghịch tuyết, chạy nhảy, đùa. Đến lúc , mới thực sự cảm nhận sức sống của cơ thể trẻ trung , và trái tim đang đập rộn ràng, đầy hy vọng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Năm nay Tết Âm lịch đến sớm. Hơn một tháng trời nhà trường tổ chức thi tháng nữa mà để dành cho thi cuối kỳ. Điều cho nhiều thời gian ôn tập hơn.
Thời tiết ngày càng lạnh, ngày thi cũng cận kề.
Đêm ngày thi, tuyết rơi. Mùa đông năm nay dường như nhiều tuyết hơn năm.
Tan giờ tự học, ở cửa lớp, ngẩng đầu những bông tuyết bay lả tả trong màn đêm.
Đang định bước màn tuyết thì tiếng gọi .
Là Tống Tri Diên.
chờ tiếp, nhưng chỉ dừng bên cạnh , chần chừ mãi mở miệng. Ánh đèn neon trắng từ phòng học hắt ngoài, soi rõ sườn mặt m.ô.n.g lung của thiếu niên.
chút thắc mắc: "Cậu..."
"Tô Huân."
Cậu , đưa một thứ.
Là một chiếc khăn len màu trắng.
"Thi nhé."
Cậu .
Giữa đêm tuyết lạnh lẽo, một dòng nước ấm lan tỏa từ đầu ngón tay khi chạm chiếc khăn, sưởi ấm cả cơ thể .
Thời gian thi cử bao giờ cũng trôi qua nhanh.
Thi xong môn cuối cùng, buông b.út.
Sau cú sốc , còn giữ cái đầu nóng hừng hực đốt cháy giai đoạn nữa. Suy cho cùng, nhiều chuyện càng cưỡng cầu càng hỏng việc.
Thi xong, đều háo hức chuẩn về nhà ăn Tết. Để học sinh cái Tết trọn vẹn, nhà trường thông báo Giêng mới trả điểm.
Trong lớp, thầy Lưu đang phát bài tập Tết, tiếng than vãn vang lên khắp nơi.
"Còn nửa năm nữa là thi Đại học , một ngày cũng lãng phí!"
Cả lớp đáp một cách yếu ớt.
cúi đầu thu dọn sách vở. Kế hoạch nghỉ đông của lên xong: loại bỏ hoạt động vui chơi nhàn rỗi, tuyệt đối lãng phí dù chỉ một phút.
Dặn dò xong, thầy Lưu cuối cùng cũng cho cả lớp về.
Mọi ùa khỏi lớp, hòa dòng đông đúc rời trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-nam-lop-12-tro-ve-cao-tam/3.html.]
Giữa biển mênh m.ô.n.g, thấy Tống Tri Diên ở cách đó xa.
chen đến bên cạnh : "Tống Tri Diên."
Cậu nghiêng đầu .
"Cảm ơn nhé."
kéo nhẹ chiếc khăn len cổ, : "Nghỉ đông vui vẻ."
Tiếng ồn ào xung quanh như đẩy lùi, giọng trong trẻo của vang lên rõ ràng bên tai .
"Ừ, cũng ."
Chương 14
Nghỉ đông, cần sớm về khuya nữa. Nhờ , dù cha dượng ngứa mắt cũng tìm cớ đuổi .
tuân thủ nghiêm ngặt lịch trình học tập mỗi ngày.
Dù kỳ thi tháng bỏ thi môn Lý tổng hợp, nhưng qua các bài kiểm tra nhỏ lớp, cũng trình độ đang ở . So sánh các môn thì kém nhất vẫn là Toán, đặc biệt là phần hàm .
thường sai các câu vận dụng cao ở phần , mất điểm oan uổng.
Ngay từ đầu kỳ nghỉ, ngoài việc thành bài tập trường giao, còn tự luyện đề mỗi ngày.
Luyện đề ngừng nghỉ, phân tích kỹ những câu sai. Đó là phương pháp từng dùng để ôn thi cao học. Nếu thể thông minh để hiểu ngay một như khác, chỉ còn cách dùng sự cần cù bù , dồn hết thời gian và tâm sức đó.
giam trong phòng học, cũng khiến cha dượng cơ hội gây sự.
Nghỉ đông chỉ vỏn vẹn hai tuần, chẳng mấy chốc đến Tết.
Từ khi tái giá, từng một cái Tết nào yên . Không cãi vã thì cũng là bỏ nhà lang thang trong gió lạnh.
Sống , bình thản hơn nhiều. Không tỏ thái độ khó chịu, cũng chẳng giả lả.
Ăn vội bữa cơm tất niên cho lệ, chui tọt phòng học bài.
Đêm 30, ngoài cửa sổ rộn rã tiếng pháo nổ và pháo hoa. còn thấy tiếng chương trình Táo Quân từ tivi nhà hàng xóm, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng cụng ly và của các gia đình đoàn viên.
Ánh đèn bàn tạo thành một ốc đảo sáng rực và tĩnh lặng bên cửa sổ. như một kẻ lội ngược dòng cô độc, giữa vạn ngọn đèn dầu, giữa đêm giao thừa sum họp, vẫn cặm cụi cầm b.út tiến về phía .
thấy cô đơn. Ngược , cảm nhận sự sống đang trỗi dậy mãnh liệt.
Đồng hồ điểm 0 giờ, tiếng pháo nổ vang trời.
Có một bài toán giải mãi , bực bội vò đầu bứt tai, quẳng b.út sang một bên.
Mở điện thoại, gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho vài bạn thiết.
Do dự một chút, thuận tay gửi cho Tống Tri Diên một tin: Đại học bá, chúc mừng năm mới.
Không ngờ "rep" ngay lập tức: Chúc mừng năm mới.
Cậu ngủ ?
Mắt dừng ở bài toán bàn.
nhắn: Có rảnh giảng bài ?
Tống Tri Diên: Có.
chụp ảnh đề bài gửi qua. Cậu gọi video call ngay lập tức.
luống cuống tay chân ấn .
"A lô."
Không do đêm khuya, giọng khàn.
"Xin nhé, muộn thế còn phiền . Cậu ngủ thật đấy chứ?"
"Chưa."
Hàn huyên vài câu đơn giản, thẳng vấn đề.
Giống như đầu hỏi bài, cách giảng của dễ hiểu. Cuối cùng còn quên lấy vài ví dụ tương tự để cách suy luận.
"Hiểu ?"
"Hiểu ."
Bên ngoài bắt đầu một đợt pháo mới, tiếng nổ ầm ĩ nhưng giọng của thiếu niên trong điện thoại trầm tĩnh lạ thường.
nắm c.h.ặ.t điện thoại, ngửa giường.
"Tống Tri Diên."
"Hửm?"
ngập ngừng một chút :
"Hẹn gặp ở Bắc Kinh nhé."
"Được."
bật : "Cậu nghi ngờ ?"
Đầu dây bên im lặng hai giây.
" tin ."
Chương 15
Mùa đông năm nay dường như lạnh lẽo như trong ký ức. Kỳ nghỉ đông cũng u ám như từng nhớ.
Mẹ bụng bắt đầu lùm lùm, thái độ của cha dượng cũng hơn nhiều. Dù đó chỉ là bộ mặt giả tạo tạm thời của ông , nhưng ít nhất cũng dễ sống hơn.
Một ngày khi khai giảng, cố ý dành nửa ngày đến trung tâm thương mại mua một đôi găng tay.
Kiểu dáng chú gấu nâu lông xù, đáng yêu ấm áp.
Mua xong, bắt tàu điện ngầm đến trạm gần nhà Tống Tri Diên nhất.
nhắn tin: Ở nhà ?
Cậu rep ngay: Có.
: Tiện ngoài một chút ? Kèm theo đó là định vị vị trí.
Tống Tri Diên: Ok.
ở cửa ga tàu điện ngầm đợi một lúc thì thấy bóng nhanh tới từ xa.
Cậu mặc chiếc áo khoác dáng dài tối màu, dáng cao ráo, nổi bật giữa đám đông. Vì vội, một lọn tóc mềm mại gió thổi bay lòa xòa.
Khi mặt , ch.óp mũi ửng đỏ vì lạnh.
Dừng một chút, mới hỏi: "Sao thế?"
Gấp gáp như , chắc tưởng gặp rắc rối gì.
lắc đầu: "Đưa quà đáp lễ."
Nói , đưa chiếc hộp giấy trong tay . Sợ chê kiểu dáng trẻ con, còn dặn thêm: "Về nhà hẵng mở nhé."
Cậu ngẩn , khẽ mỉm .
"Được."
...
Tối hôm đó, lúc đang thu dọn hành lý để mai trường, đẩy cửa bước .
"Tiểu Huân." Bà gọi tên ở nhà của .
"Dạ?" ngẩng đầu lên, tiếp tục gấp quần áo.
Bà bên cạnh hồi lâu mới mở miệng: "Mẹ chút tiền , con cầm lấy, giữ sinh hoạt phí khi nhập học."
dừng tay, xấp tiền bà đưa đẩy .
"Con cần. Cầm mang tiếng ăn trộm tiền của ông ."
nể nang gì nữa.
Người bà run lên, bỗng nhiên bà che mặt, bật nức nở.
nhíu mày dậy.
"Xin , xin ..." Miệng bà liên tục lặp lời xin .
Trước đây luôn nghĩ là đáng thương, nhưng quên mất câu "kẻ đáng thương tất chỗ đáng trách". Sự nhu nhược, cam chịu, lòng tự trọng thấp và thiếu trách nhiệm của bà tạo nên cục diện ngày hôm nay.
Khóc đủ , bà nhét tiền tay , nghẹn ngào: "Mẹ với con. Đây là tiền lương của , con cứ cầm lấy, ai dám gì ."
Cuối cùng, vẫn nhận tiền . rút vài tờ bỏ ví, còn cất ngăn kéo, khóa kỹ.
Trước khi rời , nợ họ quá nhiều.
Đêm đó giường ký túc xá, đầu tiên ngủ ngay. Không hẳn là buồn, chỉ cảm thấy trong lòng nhưng nhức.
Buồn chán lướt điện thoại, Tống Tri Diên gửi tin nhắn đến.
Tống Tri Diên: Cảm ơn .
Tâm trạng bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn. Tưởng tượng vẻ mặt ngạc nhiên của khi mở quà, nhịn mà nhoẻn miệng .
: Đáng yêu ?
Bên im lặng một lát.
Tống Tri Diên: Ừ.
Đêm nay dường như còn khó khăn đến thế nữa.