Thông báo
🔥[SỰ KIỆN ĐẶC BIỆT] CHÀO HÈ – NHÂN ĐÔI GIẢI THƯỞNG ĐUA TOP 🔥 Xem chi tiết

Trở về cùng gia bạo tra nam lãnh chứng trước một ngày - 2286

Cập nhật lúc: 2025-06-24 04:18:02
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KdhCdzx3L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sử Uyển Đình chậm rãi tựa lưng vào gối, động tác nhàn nhã. Cô ta nghiêng đầu, khóe môi cong nhẹ, giọng nói dịu dàng, mềm mỏng nhưng mang theo một tia kiêu ngạo ẩn dưới vẻ nhu hòa:"Cha, cha đang nghĩ gì vậy ? Cha có bảo người đi mua cháo cho con không ? Con muốn ăn cháo gạo kê hoa quế."

Sử Kính Tùng như chợt bừng tỉnh từ cơn mê. Nghe đến mấy chữ “cháo gạo kê hoa quế”, ánh mắt ông chợt dịu xuống, căng thẳng giữa chân mày cũng chậm rãi tan đi.

Con gái ông thích ăn nhất chính là cháo gạo kê hoa quế. Ở Phong thị hay Hoài Hải, loại cháo này không phổ biến, người ngoài rất ít ai biết đến, càng không dễ gọi ra được đúng tên như vậy. Nếu có thể nói rành rọt như thế… chẳng phải chính là Uyển Đình hay sao?

Sử Kính Tùng bỗng thấy n.g.ự.c mình thắt lại, rồi lại dâng trào một cơn hối hận đến chua xót.

Ông vậy mà từng nghi ngờ con gái mình.

Chỉ cần nó còn sống, còn mở mắt nhìn ông, còn gọi ông một tiếng “cha” — thì ông còn mong gì hơn được nữa?

Nghĩ đến đây, ông bật cười xòa, giọng nói dịu lại, đầy vẻ dỗ dành:

“Tiểu Sách vừa ra ngoài lấy rồi. Cậu ấy biết con thích gì. Có điều điều kiện trong quân khu có hạn, chắc không có được cháo nấu với mật hoa quế như con thường ăn đâu. Lần sau mẹ con lên thăm, cha sẽ bảo bà ấy mang theo ít mật hoa quế, để tự tay nấu cho con bát cháo con thích nhất, được không?”

Sử Uyển Đình bĩu môi, rõ ràng có chút không vừa lòng, nhưng cuối cùng cũng chỉ chau mày gật đầu, miễn cưỡng nói:

Nga

“Vậy cũng được.”

Sử Uyển Đình khẽ bĩu môi, biểu cảm lộ rõ vẻ không hài lòng, nhưng rốt cuộc cũng chỉ chau mày gật đầu, miễn cưỡng đáp:

“Vậy… cũng được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-cung-gia-bao-tra-nam-lanh-chung-truoc-mot-ngay/2286.html.]

Sử Kính Tùng nhìn biểu cảm đó, rồi lại nhìn động tác nhỏ kia — cái cách nhíu mày, bĩu môi — giống hệt như hồi con bé còn nhỏ. Trong lòng ông càng lúc càng tin tưởng, càng thêm chắc chắn: đây đúng là con gái mình.

Có điều, nghĩ đến những lời con gái vừa nói, trong lòng ông vẫn là có chút lo lắng. Ông trầm mặc một lát, rồi ngồi xuống mép giường, nghiêm giọng nhưng vẫn chú ý nói sao cho không quá nặng nề:

“Uyển Đình à, Yến thiếu tá đã kết hôn. Chúng ta là người nhà quân nhân, lời nói việc làm đều phải giữ nguyên tắc. Không thể để vướng vào những chuyện thị phi, dây dưa không rõ ràng, dù chỉ trong tư tưởng. Cha không phủ nhận cậu ta là người trẻ tuổi xuất sắc, nhưng chỉ như thế thôi thì chưa đủ. Cậu ta không phải người thích hợp với con, không thể mang đến cho con một cuộc sống yên ổn, con hiểu không?”

Giọng nói có phần khẩn thiết, bởi ông quá hiểu tính con gái mình: từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng, muốn gì được nấy, lại thêm tính khí cố chấp, chỉ cần động tâm là nhất định không quay đầu.

Huống chi, Yến thiếu tá lại còn là một người không chỉ có bản lĩnh ưu tú, mà diện mạo còn xuất sắc. Một người như vậy đối với một thiếu nữ mới lớn, chưa trải sự đời chính là có một sức hút cực lớn.

Cho nên, cũng chính vì vậy, mà ông càng thêm lo lắng.

Không nói đến chuyện tình huống hiện tại của Yến gia rối rắm như một cuộn chỉ bông, chỉ riêng việc vợ của Yến Thiếu Ngu là Cố quân y, một người con gái trẻ tuổi bằng vào bản lĩnh của bản thân mà trở thành quân y, còn được đích thân thủ trưởng Từ phê duyệt, lại có thể ở tuyến đầu lập chiến công thăng quân hàm, tính tình thì ổn trọng, không cao ngạo, trong tình huống cấp bách cũng không nóng nảy, bình tĩnh xử lý, có thể là một nhân vật đơn giản sao ?

Thấy con gái vẫn im lặng, ông nhẫn nại nói thêm: “Sau này mấy lời như vậy, con cũng đừng tùy tiện nói ra nữa. Thiên hạ lắm miệng, người này một câu người kia một câu có thể dẫn đến phiền toái không đáng có. "

Hai vợ chồng họ được cấp trên quan tâm, trong quân khu cũng có chút tiếng vang , không nên vì mấy lời vô ý mà gây ra hiểu lầm hay bất hòa, đắc tội họ.

Nhưng Sử Uyển Đình lại chẳng buồn đáp. Cô ta chỉ cúi đầu, chăm chú nhìn đầu ngón tay mình. Lớp phấn hồng mỏng phủ trên móng tay bắt ánh sáng nhàn nhạt, khiến trong mắt cô ta thoáng hiện một tia thích thú giống như đứa trẻ lần đầu được chạm vào món đồ chơi tinh xảo.

Sự lơ đãng ấy không đơn thuần là giận dỗi hay bướng bỉnh, mà như thể… những lời ông vừa nói hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cô ta.

Sử Kính Tùng nhìn dáng vẻ ấy, trong lòng vừa buồn bực vừa chùng xuống. Ông biết, con gái ông lại bắt đầu nổi tính ương ngạnh.

Ông khẽ thở dài, biết lúc này dù có nói thêm gì con gái cũng không nghe vào tai, cuối cùng cũng chỉ đành im lặng, không nói thêm nữa.

Loading...