Khu trưởng vội vàng gọi cấp đến sắp xếp thỏa, phân phát những vật tư đặc biệt là t.h.u.ố.c men theo từng đợt, ưu tiên phân phát cho những sống sót bệnh tình nghiêm trọng.
Sắp xếp xong cấp , ông sáp đến mặt nhóm Hạ Dĩnh, tiếp tục một phen nước mũi một phen nước mắt: “Lần thực sự quá cảm ơn Đội trưởng Hạ và mấy vị khác , chuyên môn sai mở tiệc, mấy vị dùng bữa xong hẵng nghỉ ngơi nhé, nhưng nay khác xưa, cũng đồ ngon gì thể mang chiêu đãi khách quý, hy vọng mấy vị đừng chê trách.”
“Không cần phiền phức như ,” Hạ Dĩnh từ chối lời mời của ông : “Chúng hẹn với bạn , đến chỗ cô .”
“Bạn?” Khu trưởng ngẩn , ông nhớ bọn họ còn bạn ở Khu an 1 nhỉ.
đó ông quả thực thấy còn một sống sót khác cùng bọn họ đến khu an , chỉ là lúc đó một lòng nhào vật tư, cũng chú ý nhiều.
“Bạn của Đội trưởng Hạ sống ở , đưa qua đó.”
“Không cần đưa, ông chỉ hướng là ,” Hạ Dĩnh Tống Hi Duyệt, Tống Hi Duyệt vội vàng đáp: “Cô sống ở 42 khu Đông 3.”
Mặc dù Lâm Duyệt đưa địa chỉ cho Tống Hi Duyệt, nhưng cô cũng ngờ bọn họ tìm đến nhanh như . Lúc mở cửa, cô còn chút ngơ ngác: “Sao đến đây?”
“Đến cầu xin cô thu lưu đó,” Tống Hi Duyệt quàng tay lên vai cô, cô nàng thấp hơn Lâm Duyệt một chút nên kiễng chân lên.
“ và Sếp tối nay chỗ ở, cho chúng tá túc một đêm . Chúng kén chọn , ngủ đất cũng , chăn đệm đều tự mang theo , chỉ cần cho một chỗ trải là .”
Đến chỗ Lâm Duyệt chỉ hai cô gái là cô và Hạ Dĩnh, các đồng đội nam khác đều Hạ Dĩnh đuổi . Dù bây giờ cũng chẳng gì kiêu kỳ, tùy bọn họ nghỉ ở thì nghỉ.
Người cũng đến , với tính cách của Lâm Duyệt tự nhiên cũng sẽ đuổi bọn họ ngoài: “Vào , trong nhà bừa bộn, cứ tự nhiên.”
Khu Đông 3 nơi cô ở đều là những căn hộ chung cư bỏ trống ngăn , một căn đến 100 mét vuông thể ngăn thành ba bốn phòng nhỏ, nhét mười mấy .
Căn phòng của Lâm Duyệt là một phòng khép kín, vị trí gần cửa sổ ngăn bếp và nhà vệ sinh đơn sơ, gian còn kê một cái tủ lớn và ba chiếc giường, ngoài còn gì khác, ngay cả bàn ghế cũng .
Trong phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng, chắc là Lâm Duyệt khi về xịt, trong vật tư cô thu thập từ bên ngoài viên sủi khử trùng.
Ba chiếc giường hiện tại trống hai chiếc, chỉ chiếc giường gần cửa sổ nhất là một bà lão đang , trông bệnh tình nặng, giường động tĩnh gì, cũng dậy chào hỏi , cứ hôn mê li bì.
“Bà La bệnh nặng, cho bà uống t.h.u.ố.c nhưng vẫn tỉnh ,” Lâm Duyệt cất từng món vật tư mang về trong tủ, “Hay là chỗ khác ở , đừng để lây bệnh.”
Tống Hi Duyệt lên chiếc giường gần cửa , lắc đầu : “ và Sếp thể chất , sợ lây , dù tối nay cũng ăn vạ ở đây .”
Bọn họ từng thu lưu , bây giờ coi như qua , Lâm Duyệt mím môi: “Có uống cốc nước nóng ? dùng bếp cồn đun chút nước, nấu chút mì bữa tối, chắc ăn gì đúng ?”
“Không cần bận rộn , đồ ăn chúng tự ,” Hạ Dĩnh ngăn cô , bọn họ cũng đến để chiếm hời của Lâm Duyệt.
Tống Hi Duyệt nhớ lời Lâm Duyệt đó, hỏi: “ nhớ cô từng , cô sống cùng hai bà lão, còn một cụ nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-tang-thi-toi-ban-hang-o-tan-the/chuong-94.html.]
Động tác tay Lâm Duyệt khựng , hồi lâu mới : “Bà Lưu thể chất kém hơn một chút, hôm qua , của khu an khiêng ngoài.”
Thuốc của cô rốt cuộc vẫn chậm một bước.
Hai Hạ Dĩnh lúc mới phát hiện, khóe mắt Lâm Duyệt ửng đỏ.
Hạ Dĩnh đến bên giường bà La, sờ lên trán bà: “Vẫn còn sốt, mời bác sĩ xem qua ?”
“Nhiều bệnh nhân như , bác sĩ xem hết . Vừa nãy một y tá qua xem một chút, là cúm thường thôi, uống t.h.u.ố.c bổ sung dinh dưỡng, nghỉ ngơi cho là , cũng thật .”
“Cứ theo lời cô ,” Hạ Dĩnh sang Tống Hi Duyệt, “Chỗ cô còn chút sữa bột nào ? Pha cho bà cụ một cốc.”
“Có ngay,” Tống Hi Duyệt vui vẻ nhận lời.
Lâm Duyệt vội vàng xua tay: “Mọi cần tốn kém như .”
“Cho bà cụ chứ cho cô , cô khách sáo cái gì,” Tống Hi Duyệt lấy một chiếc cốc thủy tinh, cho nửa cốc sữa bột đổ nước khuấy đều, đó đưa cho Hạ Dĩnh, “Sếp, hâm nóng một chút.”
Dị năng hệ hỏa những lúc thế dùng khá .
Hạ Dĩnh hâm nóng sữa đến nhiệt độ thích hợp, đỡ bà La dậy đút cho bà uống. Bà La sốt đến mơ mơ màng màng, cũng phân biệt là lạ quen, dù cứ há miệng uống là .
Tống Hi Duyệt ngó xung quanh phòng, xong liền lấy một gói mì sợi, giúp Lâm Duyệt chuẩn bữa tối. Cái tính tò mò mười vạn câu hỏi vì của cô nàng nổi lên: “Lâm Duyệt, cô và bà La bọn họ quan hệ gì , sống cùng , là họ hàng ?”
“Không , bà La và bà Lưu là chị em họ, đây họ sống cùng con gái của bà La là chị La. Lúc mới đến Khu an 1 chỗ , chị La thu lưu .”
“Vậy chị La , chị ở nhà?”
Lâm Duyệt khựng : “Nửa tháng chị La ngoài thu thập vật tư, tang thi bao vây, về .”
Tống Hi Duyệt: “...”
Cô nàng đầu sang một bên, tự vả miệng một cái thật mạnh. Cái miệng của cô khai quang ngược , cứ chuyện nào nên thì , cho mày nhiều , đây là thứ mấy hả, nào cũng chọc nỗi đau của Lâm Duyệt.
Tống Hi Duyệt cũng , sinh ly t.ử biệt ở cái thế giới là chuyện thường như cơm bữa, cô hỏi hỏi là thể đổi .
Thực bọn họ suốt dọc đường cũng thấy rõ ràng, ngoài những đau thương mắt , còn nhiều chuyện thê t.h.ả.m đến mức ai dám nhắc tới đang diễn .