Anh nhạt nhẽo quét mắt Thư ký Lưu một cái, cúi nhặt quả đào mặt đất lên: “Thư ký Lưu, quá đáng đấy, tức giận đến cũng nên trút giận lên quả đào, mau xin Đào thần .”
Giọng lớn, nhưng sự kiên định thể nghi ngờ. Thư ký Lưu dường như thấy bộ dạng sấm rền gió cuốn lúc đ.á.n.h tang thi của Thiệu Vĩ ở khu an đây, khỏi chút căng thẳng: “, trút giận lên quả đào, là đang giận ! Đội trưởng Thiệu, thể những lời vô trách nhiệm như ? Đào thần gì chứ, não đấy chứ?”
Thiệu Vĩ mặc kệ Thư ký Lưu gì, chỉ mặt cảm xúc : “Xin !”
Mà từ lúc nào, đám đ.á.n.h bài trong lán trại bên cạnh cũng bước , đều mặt cảm xúc vây quanh Thư ký Lưu, trong miệng lặp một cách máy móc 2 chữ “Xin ”.
Đây đều là chuyện quái quỷ gì , Thư ký Lưu cầu cứu về phía Hạ Dĩnh. Hạ Dĩnh hiệu bằng khẩu hình với : “Xin .”
Thế là Thư ký Lưu , thành thật cúi gập với quả đào trong tay Thiệu Vĩ: “Xin , nên trút giận lên ngài, xin ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với .”
Thấy xin quả đào, những khác lập tức tản , tiếp tục về phòng đ.á.n.h bài. Trên mặt Thiệu Vĩ cũng treo nụ : “Biết sai sửa sai là , Đào thần sẽ chấp nhặt với , đến đây Thư ký Lưu, ăn đào .”
Anh một nữa nhét quả đào tay Thư ký Lưu. Lần Thư ký Lưu nào dám ném nữa, chỉ đành cung kính nâng lên.
Nhóm Hạ Dĩnh trao đổi ánh mắt với , thần sắc khỏi trở nên ngưng trọng. Xem quả đào thực sự bình thường.
Thiệu Vĩ nhét quả đào cho Thư ký Lưu, nhóm Hạ Dĩnh: “Các cô là cùng Thư ký Lưu đến đây , thì đều là bạn bè, đoạn đường xa như chắc chắn vất vả, đến đây, đều đến nếm thử đào ở chỗ chúng .”
“Vậy ,” Thiệu Vĩ cũng ép buộc, “Đừng khách sáo nhé, ăn bao nhiêu thì ăn, cứ hái tự nhiên.”
Hạ Dĩnh gật đầu. Cô vẫn luôn âm thầm quan sát Thiệu Vĩ - dị năng giả mạnh nhất của Khu an Lãng Châu , nhưng cảm nhận bất kỳ khí thế cường giả nào từ .
Ngoại trừ lúc nãy bắt Thư ký Lưu xin thì cứng rắn, cả Thiệu Vĩ đều thể hiện một trạng thái thả lỏng hề phòng , giống như những ông bà lão rảnh rỗi việc gì khi nghỉ hưu mạt thế, đang phơi nắng lầu khu dân cư .
Hạ Dĩnh thậm chí còn nghi ngờ, cho dù bây giờ cô tay tấn công, Thiệu Vĩ cũng chắc phản ứng kịp. Cô cũng thực sự như .
Cô dùng dị năng ngưng tụ một ngọn lửa đầu ngón tay, giả vờ như lỡ tay, b.úng về phía Thiệu Vĩ. Mà Thiệu Vĩ cũng thực sự thể ứng phó ngay lập tức, cho đến khi ngọn lửa bén áo khoác của , mới phản ứng để dập lửa.
Động tác của Hạ Dĩnh hề che giấu, Thiệu Vĩ tự nhiên cũng thấy ngọn lửa phát từ tay cô, nhưng hề tức giận. Anh cởi áo khoác ném xuống đất giẫm vài cái, khi giẫm tắt lửa thì rũ sạch bùn đất mặc , mới về phía Hạ Dĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-tang-thi-toi-ban-hang-o-tan-the/chuong-121.html.]
“Cô là dị năng giả , cho cô , ở trong vườn đào nhất là bớt dùng dị năng , thương khác bản là chuyện nhỏ, lỡ như ngộ thương cây đào, tội sẽ lớn lắm đấy.”
Chỉ thôi ? Hạ Dĩnh chớp mắt, lẽ nào nên chất vấn cô cố ý , rốt cuộc mục đích gì ? Thiệu Vĩ dường như thực sự tò mò chút nào, nhắc nhở một câu nữa.
Trong phòng gọi Thiệu Vĩ, đáp một tiếng, đầu dặn dò Thư ký Lưu: “Chắc là đ.á.n.h bài thiếu , qua đó đây, cứ dạo với bạn bè , nhớ kỹ, tuyệt đối bất kính với Đào thần!”
Thư ký Lưu bây giờ trong đầu là dấu chấm hỏi, chút sợ , vội vàng gật đầu: “Được , .”
Quả đào Thiệu Vĩ đưa Thư ký Lưu tự nhiên là dám ăn, cầm trong tay đều cảm thấy như cầm củ khoai lang nóng bỏng tay. Đợi , vội vàng đặt quả đào về gốc cây, dám ném, cẩn thận đặt ngay ngắn.
“Đội trưởng Hạ, chuyện rốt cuộc là , Đội trưởng Thiệu trúng tà ?”
“Tốt nhất là trúng tà,” Tống Hi Duyệt xen lời từ bên cạnh, “Nếu dị năng giả mạnh nhất của Khu an Lãng Châu bộ dạng , thực sự lo lắng cho tương lai của nhân loại.”
“Bớt hươu vượn ,” Hạ Dĩnh trừng mắt cô, “Thư ký Lưu cũng đừng lo lắng vội, chúng xem tình hình của những khác .”
Hai nhóm từ Khu an Lãng Châu đến, cộng tổng cộng 13 . Họ gặp 5 trong đó, còn vài thể là chạy xa, nhất thời tìm thấy, tóm cũng đang nhảy nhót tưng bừng.
Năm cũng mang cho cảm giác giống hệt Thiệu Vĩ. Nếu bình thường, họ cơ thể khỏe mạnh, ý thức tỉnh táo, chuyện cũng logic, vấn đề gì. nếu bình thường, hành vi của họ khiến thể hiểu nổi.
Thiệu Vĩ Hạ Dĩnh phóng hỏa đốt áo, đầu thèm để tâm đ.á.n.h bài. Còn cháu gái của Nghiêm Bỉnh Thịnh, lúc tìm thấy cô , cô đang nhảy múa cùng một đám chị em, bên cạnh còn đ.á.n.h trống đệm nhạc, nhảy đến là hớn hở mặt mày.
Nếu họ đều là những kẻ ham mê hưởng lạc, trốn ở đây vui chơi thì cũng là thể hiểu . họ đều là những cao thủ khu an dày công bồi dưỡng, đều mang theo nhiệm vụ mà ngoài, lúc ngoài thậm chí chuẩn sẵn tâm lý hy sinh, hành vi hiện tại thì quá bình thường .
Mà khi nhắc đến quả đào, từng một, quả thực đều hóa thành tín đồ cuồng nhiệt của quả đào.
Sau khi liên tiếp gặp 5 , Hạ Dĩnh và các đồng đội tụ tập bàn bạc.
“Cho nên vấn đề vẫn ở quả đào,” Tống Hi Duyệt ôm một quả đào nắn bóp chơi trong tay, “Đại ca, đây trạm dịch chẳng từng cung cấp một mẫu vật , là ở bên Thành phố C, phân tích thứ gì ?”